Chúng mình quen nhau được 2 tháng, anh ngỏ lời yêu em. Em là người con gái đã chữa lành vết thương trong anh sau mối tình đầu khó quên. Em đã cho anh lại cảm nhận và dư vị tình yêu, khiến anh lại mở lòng, đón nhận, muốn quan tâm, muốn chăm sóc, muốn che chở cho em. Và giường như sẽ không chất chứa thêm 1 ai khác nữa ngoài em.
Ngày em đến, nắng chói chang.. Anh thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Duyên số cho chúng ta gặp nhau và nói chuyện nhiều hơn.. Cũng đủ thời gian để anh kịp nhận ra thời gian qua phải chăng mình đã quá cố chấp trong tình yêu cũ. Đủ thời gian để anh kịp nhận ra rằng mình đã trót yêu em mất rồi.
Khóe môi mềm kia như run lên khi anh nói câu tỏ tình..
Câu đầu tiên em hỏi anh sau câu: "Em đồng ý" không phải là "Em yêu anh" mà là:
"Em là thứ mấy trong cuộc đời anh rồi?"
Như bản năng của 1 người đàn ông đứng trước người con gái mình yêu thương. Đương nhiên anh ôm em thật chặt như sợ mất đi điều gì mà mình vừa có được.
"Từ nay trở đi.. đừng hỏi anh câu đó nữa. Cũng đừng hỏi những câu hoài nghi tình yêu mà anh dành cho em. Anh trân trọng em, cô gái nhỏ bé của anh. Chúng mình sẽ cùng xây dựng 1 mái nhà, và em sẽ là mẹ của các con anh. Hãy cho anh là bố chúng và được chăm sóc mẹ con em đến cuối đời.
Em là người con gái thứ 2 trong cuộc đời anh. Em hiểu ý anh chứ? Bắt đầu từ bây giờ em hãy là thứ 2 của cuộc đời anh đi. Thứ 2 ngày đầu tuần đấy, em hãy cố gắng cùng anh san sẻ mọi chuyện trong cuộc sống, áp lực cũng như niềm vui hạnh phúc như ngày mở đầu của tuần mới. Với anh, mặc định em luôn là điều tuyệt vời nhất."
Coi thêm tại :
Em là người thứ mấy không quan trọng, vì em sẽ là người cuối cùng của anh… – Lạc giữa Sài Gòn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét