Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Nếu tin mình đủ mạnh mẽ và sắt đá thì hẵng yêu một người vô tâm! – Lạc bước giữa Sài Gòn

Tôi đã hình như đấy mang bài hát rằng " cạnh bên một người vô tâm là nước mắt tuôn lặng thầm". Đúng vậy, bạn đừng mua yêu 1 người vô tâm lúc bạn chưa thật sự mạnh mẽ và vẫn còn lòng tin rằng tình ái của bạn có thể thay đổi đc sự vô tâm đó.

Bạn hãy nghĩ tới cảnh một ngày nào đấy bạn yêu một người mà mỗi sáng thức dậy chẳng thấy được dòng tin nhắn ngắn hay chúc một ngày mới phải chăng lành.

Bạn hãy nghĩ đến cảnh lòng bạn thì nao nao nhớ, cố nhắn cho họ một cái tin nhắn nhưng đợi cả ngàn năm họ mới trả lời bạn.

Bạn hãy nghĩ đến cảnh bạn đăng 1 mẫu status mà họ chỉ đọc trong thầm lặng rồi thôi, chẳng hỏi thăm bạn, cũng chẳng comment lại.

Nếu tin mình đủ mạnh mẽ và sắt đá thì hẵng yêu một người vô tâm!

Bạn hãy nghĩ tới các lần họ vô tâm tới độ bạn bảo rằng " bữa nay em bệnh" còn họ thì giải đáp đại mẫu như " vậy à/ em uống thuốc vào nha/....". Thái độ họ khi ấy cũng chẳng cuốn cuồng lên như bạn trông mong.

Bạn hãy nghĩ đến 1 ngày họ chỉ biết vùi đầu vào công việc và kiếm tiền, rồi cả ngày dài chỉ nhận được đôi tin nhắn hỏi thăm rồi cứ như vậy là hết một ngày.

Bạn hãy nghĩ tới các ngày cả hai giận nhau, bạn thì sở hữu một nỗi tức giận thật to, còn họ thì cứ bỏ mặc bạn để bạn tự nhận sai hay tự nguôi giận.

Nếu yêu 1 người vô tâm con người bạn cũng sẽ dần vô tâm và đanh thép như thế. Bạn sẽ chẳng cảm thấy lòng bạn tức giận hay quan hoài rộng rãi quá toàn bộ chuyện nữa. Bạn sẽ cảm thấy rằng một ngày trôi qua thật bình thường và mọi người xung loanh quanh bạn chẳng là gì lớn to. Còn trường hợp bạn là một người nhạy cảm bạn hãy đừng yêu một người vô tâm, bởi vì trong cuộc tình vô tâm ấy bạn sẽ cứ bị vùi mình vào sự vô tâm đó mà u buồn, rủ rượi cả ngày thôi.

Vậy nên, ví như đã sẵn sàng gang thép thì hãy yêu một người vô tâm...Nếu tin mình đủ mạnh mẽ và sắt đá thì hẵng yêu một người vô tâm!

Coi thêm ở :
Nếu tin mình đủ mạnh mẽ và sắt đá thì hẵng yêu một người vô tâm! – Lạc bước giữa Sài Gòn

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Em sẽ không bao giờ ân hận tiếc vì năm tháng đấy đã yêu 1 người hơn chính bản thân… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Em không rõ thanh xuân của em là bỏ lỡ hay đánh mất. Đa số thiết bị em được mất hay được sở hữu em đều chẳng thể tự tay nắm bắt được. Nó mơ hồ như những bóng nước ko kể mưa, chạm khẽ đã vỡ tan. Em không biết mình đã từng có được anh hay chưa, cũng không rõ mình đã mất anh từ bao giờ. Hay ngay từ đầu, em đã ko với và cũng không mất.

Cái ủ ấp nhẹ nhõm đầy ngại ngùng của em và anh, ko dám nán lại lâu vì mặt em đã đỏ bừng. Hay cái nắm tay vì em hay nhai nhải bên tai anh "Hold my hand". Hay là những lần ngồi kế anh em lại thầm nhẩm trong đầu câu "Stay with me" như một câu thần chú. Hay cả lời hứa hẹn rằng Lễ phải chăng nghiệp em sẽ hôn anh và anh sẽ nên hôn em...Hay muôn nghìn câu chuyện khác, câu chuyện mà em chẳng thể nào đề cập hết...

Em sẽ không bao giờ hối tiếc vì năm tháng ấy đã yêu một người hơn chính bản thân...

Nhưng thật rẻ, vì em cũng có thể lớ ngớ hiểu rằng anh đã từng tồn tại trong tuổi trẻ đầy mơ hồ của em. Sự tồn tại của anh trong tim em đến hiện giờ tuy vẫn còn là dấu chấm hỏi nhưng lại là hạnh phúc mà em cố chấp níu giữ. Ko biết từ bao giờ, em lại muốn níu kéo 1 đồ vật mông lung như vậy. Tới cả sự hiện diện của em trong tim anh, là với hay không, em cũng không biết, thế mà vẫn chấp nệ níu kéo, chấp nê đợi chờ.

Người ta bảo em ngu ngốc, em cũng ậm ờ cho qua chuyện. Ai mà ko biết em ngốc chứ, bản thân em còn thấy mình quá ngu ngốc nữa cơ mà. Nhưng em bằng lòng được, ít ra sau này em già rồi, ngồi nhớ lại đoạn đường này, cũng không ăn năn tiếc vì năm đó đã yêu một người hơn yêu chính bản thân. Để mang thể sau này, em không vì bất kì điều gì mà hối hận cả, yêu anh đấy à, là điều em khiến cho thanh xuân của em ko bị chôn vùi trong sự nhạt nhẽo hay bị chính loại tuổi trẻ của bản thân vùi lấp.

Em sẽ không bao giờ hối tiếc vì năm tháng ấy đã yêu một người hơn chính bản thân...

Kể cho cùng, cám ơn anh. Cám ơn sự mơ hồ lúc đáp lúc không của anh khiến cho em như cuồng dại một thời để yêu anh. Tới giờ vẫn yêu, nhưng khác ở chỗ, nó chỉ còn là đống tro tàn sau lúc cháy sáng rực rạng rỡ. Các đốm lửa bay trên bầu trời đêm cho ái tình thăng hoa cũng đã tan biến, tiếng "tí tách" của lửa và gỗ hoà quyện vào nhau tạo phải các thăng trầm, chỉ còn lại những tàn cuộc của ái tình ấy. Nó không mất đi, chỉ là không còn sức để rực sáng thêm lần nữa. Nhưng nó vẫn ở đó, vẫn còn hơi ấm, vẫn còn dư âm, vẫn còn yêu anh...

Em chẳng dám đặt tên cho thanh xuân của mình là anh. Em chỉ dám gọi tên cho thanh xuân của mình là mọi những trang bị gì thuộc về anh, thuộc về hai chúng ta, thuộc về mỗi mình em. Lần nữa, cám ơn tuổi 16 dại dột khiến em rung động, tuổi 17 chạy theo mải mê và tuổi 18 chôn vùi theo giấc mộng thanh xuân...

Coi thêm ở :
Em sẽ không bao giờ ân hận tiếc vì năm tháng đấy đã yêu 1 người hơn chính bản thân… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Người vật dụng ba cũng mang những nỗi khổ riêng… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Anh ah. Hãy cho em gọi anh như vậy 1 lần nữa thôi và em sẽ viết cho anh một lần này nữa thôi.

(Những ánh trăng anh thích)

Em từng nghĩ rằng sẽ chẳng sở hữu một ai có thể làm cho mình đau đớn trong tình cảm và em sẽ không bao giờ cần đau, từng nghĩ mình sở hữu thể tự tin đứng bên bên cạnh các cám dỗ đời thường. Tự hứa với lòng sẽ chẳng dành tình cảm cho 1 người đàn ông nào nữa.

Nhưng ông trời bắt em và anh bắt buộc gặp nhau giữa dòng đời nghiệt ngã, để chúng ta thêm 1 lần nữa đau đớn dù tình yêu không mang tội, con tim không sở hữu lỗi, và đúng mang câu tình chỉ đẹp khi còn dang dở, chúng ta với duyên nhưng ko nợ...

Em sẽ lưu giữ các kí ức về anh.

Người thứ ba cũng có những nỗi khổ riêng...

Khi mới quen anh chẳng bao giờ em nghĩ rằng lại với thể dành cho anh đa dạng tình cảm như vậy. Cuộc đời này quá trái ngang đã cho mình gặp nhau quá muộn. Dù sau này mình chẳng thể nắm tay nhau đi chung một con đường thì em sẽ luôn lưu giữ trong tim mình các hình ảnh về anh, vì em biết dù mang cố gắng tới đâu em cũng chẳng thể quên anh được, người đàn ông có lại cho em phổ biến cảm giác trong tình cảm.

Tình ái đến mang mình từ bao giờ và như thế nào có lẽ, cả anh và em đều không tự trả lời được,chỉ biết rằng... từng ngày từng ngày.... tình cảm ấy cứ len lách dần vào trong anh và em.... Lúc quen anh em sẽ nghĩ tới kết quả rốt cục nhưng em lại không thể dùng lý trí, em đã để mình yêu anh, bằng trái tim thật tâm... Tình cảm ấy sẽ đẹp lắm, sẽ hoàn hảo lắm nếu như mình không bắt buộc là người trang bị ba.

Nhưng sự thật luôn nghiệt ngã lắm, em lại là người thứ ba.Em đã dằn vặt mình biết bao lần về chiếc ý nghĩ mình là người thứ ba, là người đang tàn phá hạnh phúc gia đình anh, và mang biết bao lần em đã quyết định dừng lại. Nước mắt rơi, là đau khổ nhưng rồi... em vẫn chẳng thể rời xa anh...một lần, 2 lần..... và lần này thi sao?

Người thứ ba cũng có những nỗi khổ riêng...

Tình yêu tội lỗi của chúng mình biến anh từ con người được coi là vui vẻ trở thành đổi thay, anh quan tâm. Lo lằng, anh chọc em giận, chọc em cười... và anh làm đổi thay em...... Em biết anh trở thành khác nhiều từ lúc quen em.

Lúc đầu em chỉ nghĩ rằng mình san sớt, quan hoài nhau, như thế là đủ rồi và trường hợp khiến cho được như thế có nhẽ mình sẽ vui vẻ bên nhau mãi, nhưng mình lại đi quá xa, gây ra quá nhiều tội lỗi. Khi anh gửi cho em bài "Người tình" em thấy xót xa lắm. Thấy mình buồn lắm và em nói có anh em là chính em, em không thích hai từ đó. Nhưng em lại âm thầm thực hành hai từ đấy dù rằng em không chấp nhận vì mối quan hệ của mình biết gọi là gì đây?

Em đã hứa hẹn mang anh dù sở hữu chuyện gì em cũng sẽ ko buông tay anh và Em sẽ không buông em sẽ vẫn hứa như thế chỉ là anh ko nên của em thì em buộc phải trả anh về. Em dựa vai anh như vậy là đủ rồi, em ko tạo gánh nặng cho anh nữa, vì vai anh còn cần gánh việc gia đình không sở hữu chỗ giành cho em. Trong suốt thời gian qua đôi vai anh đã quá mỏi rồi. Anh luôn kể rằng chưa ai đối xử có anh như em, chưa ai làm cho anh khóc phổ biến giống em và anh ah nếu không với em anh sẽ chẳng buộc phải như thế này phải ko, em biết và chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm qnh giành cho em ngay cả giờ này lúc mà em biết chỉ ngày mai thôi mình sẽ thôi nhau.

Người thứ ba cũng có những nỗi khổ riêng...

Anh biết không? Mỗi lúc nghĩ về anh là lúc lòng em vương như tơ rối, là một nỗi buồn nào đấy len lách vào tim em rồi biến thành nước mắt mà lăn dài ra. Nỗi buồn là nỗi nhớ, là nỗi đau, là các câu hỏi và lựa chọn em chẳng thể nào đưa ra quyết định, em chỉ biết nhắm mắt xuôi tay lại, buông xuôi mọi đồ vật, vùi mình vào dòng gì đấy vô thức. Em vừa muốn buông tay anh vừa sợ mất anh, vừa muốn anh đừng quay lại nhìn em, lại vừa sợ anh quay lưng bởi thế mà em muốn anh yên ổn lẽ rời bỏ em, đừng nói gì mang em để em thấy anh chưa đề cập lời chia tay em. Bao đêm rồi nước mắt em rơi khi nghĩ về anh.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã dạy cho em đa dạng điều, giúp em trưởng thành và em đã nói nhiều hơn, em đổi thay rồi đúng không anh, nhưng tình cảm giành cho anh không đổi thay đâu.

Bên cạnh là kẻ gây rối rắm em còn là 1 kẻ tội đồ lúc đã từ bỏ đi đứa con của mình và làm cho cho 1 người đàn bà vì gia đình cần tổn thương, em đã làm cho những đứa trẻ cần chứng kiến đa dạng điều ko hay. Em không được quyền đề cập lời xin lỗi mà chỉ mong rằng bình lặng đến có hầu hết người, còn hầu hết hãy để em gánh chịu.

Anh đã nhắc với em " Anh chỉ biết khiến theo trái tim anh thôi" nhưng trái tim anh vì em mà đau buồn và mỏi mệt phổ biến quá rồi. Giờ đến khi nó được bình lặng trở lại.

Anh ah. Hãy nhớ em mỗi ngày 1 ít hơn nhé

Người thứ ba cũng có những nỗi khổ riêng...

Anh à! Giờ em trả lại anh trở về nơi vốn dĩ anh nên thuộc về nó. Về đi anh- về với gia đình đi anh.... Những con và chị nên anh. Hãy yêu họ bằng cả con tim anh nhé, đừng san sẻ cho bất kỳ ai nưa và làm hơn cả thế, anh nhé.... Hãy là anh của ngày chưa quen em, vui vẻ, thoả thích và toàn tâm toàn ý mang gia đình.... Hãy trở lại anh của ngày xưa anh nhé.

Em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh, em sẽ chon chặt tình cảm của mình, vì bây chừ anh biết ko hình ảnh của anh vẫn còn ở đây và vẫn còn trong tim em.

Là Duyên, cũng bở chữ duyên nhưng mình ko nợ, chỉ giành tình cảm cho nhau ở 1 mối quan hệ không rõ ràng, đoạn đường mình đi cùng nhau mang quá phổ biến cảm xúc nên ko anh. Em sẽ luôn nỗ lực vì người ta đề cập" yêu là thấy người mình yêu được hp" em cũng sẽ hp và anh cũng vậy nhé.

Vẫn biết trước sẽ có ngày đối diện mang tình cảnh này nhưng sao sao em lại khó hài lòng đến vậy, em thừa nhận rằng tình cảm em giành cho anh quá rộng rãi nhưng sự thực vẫn là sự thực phải không anh, em chẳng là gì trong ngổn ngang cuộc sống của anh.

Ngày anh đến bên em cũng siêu nhẹ nhàng, anh quan tâm em rất nhiều, em khởi đầu cảm nhận và khởi đầu dõi theo xem anh sẽ làm cho gì, từng ngày, từng ngày.

Người thứ ba cũng có những nỗi khổ riêng...

Em nhớ! Nhớ các bữa cơm trưa mình cùng chia nhau đồ ăn, nói chuyện, cười vui vẻ. Nhớ phương pháp anh nhẹ nhàng quan tâm em mà em ko hề biết.

Em đã giành tình cảm cho anh từ lúc nào mà em không biết, anh có biết ko lần anh lên Đà Lạt em thật sự vô cùng bất ngờ và cụng cực kỳ vui, em đã quyết định về cộng anh lúc nghĩ rằng anh cần chạy cả đoạn đường vì em. Cảm ơn anh siêu rộng rãi

Rồi chuyến đi tham quan.....và vô cùng đa dạng nữa, em muốn viết hết ra nhưng chắc rằng a còn nhớ rõ hơn em.

Mình cứ nghĩ rằng sẽ cộng đi mang nhau mãi nhưng đâu sở hữu được bắt buộc ko anh? Mọi chỉ ngừng lại ở kỷ niệm thôi bắt buộc không, sao giờ đây em lại sợ, sợ cảm giác anh quay lưng có em, sợ không được đón nhận sự quan tâm từ anh nữa dù biết rằng mình chẳng có quyền gì đòi hỏi điều đó nhưng sao lòng em thấy đau khi nghĩ anh không còn bên em nữa.

E trách bản thâm mình, vì sao lại giành tình cảmcho anh rộng rãi tới vậy, để hiện thời nên như thế này.

Đã bao nhiêu lần xảy ra chuyện dù là lúc em đớn đau nhất em cũng ko muốn gạt anh ra khỏi tâm khảm mình, lẽ nào tình ái ngang trái là vậy sao anh, đây có nên là loại giá em cần trả sau bao nhiêu chuyện em gây ra không anh? Người vật dụng 3, người mà tất cả đều lên án, em biết dù trong cảnh ngộ này nhưng em vẫn sẽ là người bị nguyền rủa.

Anh ah, sao em nghĩ đến việc mình sẽ yên im mang nhau mãi mãi, không hỏi han nhau, không quan hoài hay lo âu cho nhau nữa em lại thấy hụt hẫng như thế này, trái tim em còn đau hơn được nữa ko, nỗi đau mất con và giờ là anh cũng quay lưng, tình cảm mình mang lâu nay nay là sai lầm nhưng em vẫn chấp nhận vậy mà bây giờ em bắt buộc chấp thuận sự thất rằng chiếc gì không phải của mình sẽ ko bao giờ thuộc về mình, với chăng cũng chỉ là nổi nhớ, là sự dằn vặt, là thấy nhói đau mỗi khi nghĩ về nó.

Cuộc sống của em và anh đều vô cùng hạnh phúc, đều vui vẻ vậy mà ông trời lại éo le đưa em và anh vào hoàn cảnh như thế này, để bây chừ sao lại khó khăn như thế.

Anh biết không? Câu nói em nhận được đấy là " Người cởi áo em ra sẽ ko bao giờ mặc lại cho em" Đâu cần người tới trước mới là người đau, người tới sau cũng đau lắm chứ ạ. Đâu cần người trong cuộc mới biết thế nào là khổ, người vật dụng ba cũng sở hữu nỗi khổ chẳng thể nói ra! Em ko bao giờ muốn điều tồi tệ nhất xảy ra, em cũng ko muốn lấy đi những gì người khác đang có, em thật sự chỉ muốn ở một bên thôi, em ko đòi hỏi bất cứ điều gì cả.

Giờ này đây em biết mình chẳng còn thời gian cho nhau được bao lâu nữa. Nhưng sau này sẽ không ai phải rơi nước mắt nữa. Trả anh về có chị, anh sẽ giành thời gian cho gia đình rộng rãi hơn, anh sẽ yêu thương chị đa dạng hơn để chị ko sợ cần san sớt cho ai, chị cũng ko bắt buộc các đêm dài mất ngủ vì anh nữa, từ tận đáy lòng em luôn cảm ơn chị, cảm ơn ái tình thương chị giành cho anh để anh mang thể quay về cuộc sống gia đình mà mình đang mang, ví như là em, em ko biết mình có khiến cho được như vậy ko, hãy trân trọng chị anh nhé, gìn giữ hạnh phúc anh đang với. Anh kể sở hữu em chị là ngưới vô cùng rẻ và yêu thương anh rất rộng rãi, đó là điều mà hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh mang. Giả dụ mang một chút thời kì để nghĩ hãy nghĩ lại thì hãy nghĩ về các điều vui nhất mà mình sở hữu anh nhé. Để phấn đấu hơn trong cuộc sống của mình.

Lúc nào nên em giúp điều gì anh cứ nhắc, em vẫn khiến cho những gì sở hữu thể vì em vẫn sẽ không buông tay anh đâu. Mỗi ngày đi khiến em vẫn sẽ thông thường như thế, em cũng mong anh sẽ khiến phải chăng hơn em

Nỗi nhớ về anh em sẽ lặng thầm chịu đựng, vì sao khi trời bắt đầu các cơn mưa nỗi nhớ anh lại càng nhiều hơn, nhớ các kỉ niệm, nhớ những giờ phút anh bên em vội vàng, vội vàng đến rồi lại vội vàng đi, người đi ngoài anh là người được anh gọi là "Vợ" chị ấy mới xứng đáng đón nhận tình cảm của anh, mới xứng đáng được anh che chở và bảo bọc. Em yêu anh nhưng em lại sợ, sợ các thương tổn em gây ra cho anh, muốn níu giữ nhưng biết mình chẳng là gì, hiện thời em chỉ là hạt cát nhỏ trên con đường anh đi. Em không muốn buông tay có lẽ do em quá ích kỷ vì sợ mình bị thương tổn. Có nhẽ lúc ko còn anh cộng bước em phải tập sống lạnh lung một tí, em lại bước tiếp con đường của em, lại 1 mình, lại sống có những kỉ niệm mỗi khi nhớ về anh.

Còn một điều rốt cuộc em muốn nhờ anh, đấy là hãy chăm sóc cho đứa con khổ thân của tụi mình anh nhé, em cũng se nguyện cầu cho con sẽ đầu thai và gặp 1người mẹ thật thấp. Giả dụ sở hữu kiếp sau em sẽ trả lại anh chữ Nợ và khiến một người mẹ tốt bù đắp lại các sai trái với con.

Hãy luôn bình yên ổn bên chị và những con anh nhé!

Nhật Minh

Tham khảo bài nguyên mẫu tại đây :
Người vật dụng ba cũng mang những nỗi khổ riêng… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Tình yêu và công tác cực kỳ khó để thăng bằng thời kì… – Lạc bước giữa Sài Gòn

- Anh, anh thấy tấm hình nào của em đẹp nhất?
- Anh thấy tấm nào có em cũng đẹp cả, hình dìm là đẹp nhất!
- Thiệt đó, anh tìm cho em một tấm anh thích nhất đi.
- Ờ, chi? Đặt làm cho hình nền hả? Ngựa ngựa..
- Kệ tui, chọn đi..

Một năm nữa đã qua, nhìn chúng ta bây giờ, nửa lời cũng không thể kể sở hữu nhau. Anh thắc mắc chúng ta ngày trước làm cách nào có thể nói chuyện cả ngày mà không chán như vậy?

Tình yêu và công việc rất khó để cân bằng thời gian...

Rồi nhớ lại ngày trước, với nên vì chúng ta vẫn quá bình dị, quá đơn giãn đến nỗi được bên nhau là điều đẹp nhất rồi chăng? Yêu nhau 3 năm mới đủ tiền tặng quà cho anh, yêu nhau 3 năm anh cũng dần dành dụm được tiền tặng quà cho em ngày lễ. Còn trước kia, chỉ đơn thuần là được qua thị xã, ngồi ăn bánh flan, uống nước mía,..

- Em có bắt buộc sắm đôi giày đấy ko ta?
- Em cứ tậu những gì em thích đi, anh còn tiền mà.
- Thôi, anh còn lên Sài Gòn học nữa, rồi anh ăn gì? Giày em còn có được.
- Ừa thì...

- Anh, cuối tuần về dắt em đi vô cùng thị nha.
- Ok cục cưng, em muốn mua gì nè?
- Em mua đồ hộp có hủ tiếu bịch, cháo bịch, phở bịch,.. để dành về phòng ăn mấy ngày anh không sở hữu ở quê có em, tằn tiện cuối tuần anh về mình với tiền đi chơi.!

Tình yêu và công việc rất khó để cân bằng thời gian...

Người ta đề cập, ái tình và công việc vô cùng khó để thăng bằng, bởi muốn dành trọn thời kì cho bồ thì chẳng thể nào có công tác full time, trái lại trường hợp với công việc tử tế thì thời gian cho nhau sẽ chỉ còn siêu ít.

- Hay anh đi khiến đi, kiếm ít tiền mình ăn tết thoả thích.
- Cũng được ta, nhưng a sẽ k về mang em được nữa, hơn một tháng ko gặp em đấy.
- Anh đi đi, đâu có sao đâu
- Để anh nghĩ suy, đây là dòng tết chung cục còn tự do của tụi mình rồi, năm sau 2 đứa mình đều nên đi làm cho, không còn đa dạng thời gian cho nhau như hiện giờ đâu em.

Con người thường mang những điều ước hoang đường. Trường hợp quay trái lại lúc đó, anh sẽ mua đi làm, bởi tất cả chỉ là lý do để được bên nhau lâu hơn, vì sợ mất nhau thôi. THẬT TRẺ TRÂU. Vì sau này anh đã mang một khái niệm mới, đàn ông muốn thương yêu ai đó, đầu tiên hãy hải quan mình, mua một công tác ổn định, rồi hãy nghĩ tới việc thương ai!

Nghĩ lại, chia tay là điều phúc hậu nhất mà ta với thể khiến cho cho nhau khi đó. Vì cứ bám lấy nhau sẽ chẳng bao giờ em được sống thấp.

Bữa nay, kỷ niệm 4 năm từ ngày yêu nhau. Năm rút cuộc còn ngồi kể huyên thuyên nhé. Vào việc thôi!

Tham khảo bài gốc ở :
Tình yêu và công tác cực kỳ khó để thăng bằng thời kì… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Ko là ngọn nguồn thìa là tình cuối, được không?… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Tôi và anh biết nhau đã lâu, giả dụ tính luôn cái thời bẻ xíu xiu thì có lẽ đã xấp xỉ 18 năm rồi nhỉ? Nhưng chắc anh đã ko còn khái niệm năm tháng nữa rồi, vì đối mang anh hiện nay, tôi chỉ là bạn thân mà thôi, 1 đứa bạn thân khi buồn thì gọi đi uống, khi muốn mơ ước thành hiện thực thì cùng nhau thực hành. Người ta bảo giữa nam và nữ chẳng thể có chuyện tình bạn khác giới quá lâu. Đấy thế mà ngần đó năm tôi và anh đã như vậy...

Không là tình đầu thì là tình cuối, được không?...

Khi còn bé, tôi đã thích anh, thích phổ biến lắm nhưng là chuyện thời trẻ nít, và cùng thời kì, nó cũng vơi dần đi vì tôi đã với đa dạng mối quan hệ hơn, quen thêm đa dạng bằng hữu hơn và rồi anh cũng như 1 kỷ niệm đẹp mà tôi giữ lại cộng thời học sinh khờ khạo mà lại vinh quang, đầy ấp tiếng cười đấy.

Sau 3 năm phổ quát, chúng tôi gặp lại nhau ở 1 thành phố mà đối với anh có nhẽ đã thân thuộc nhưng đối mang tôi đấy là thị thành xa hoa, thị phi. Cũng chẳng biết vì đâu mà tôi lại đến nơi mà bàn thân mình không thích, sau này tôi lại nghĩ, đó là "duyên", duyên sở hữu rất rộng rãi trang bị mà tôi sở hữu thể học hỏi, duyên với nhiều người bạn mới mà nơi đó với cả con bạn thân thời trung học, và duyên cả có anh. Chúng tôi vẫn xem nhau là bạn thân, nhưng mang phải do tôi yếu lòng hay ko? Hay do tôi đang quá cô đơn mà anh lại là thằng con trai độc nhất ngoài tôi lúc tôi cần. Tôi bị ánh mắt trìu mến, nhưng không còn ngây thơ của anh hấp dẫn 1 lần nữa... như thời thiếu thơ đã từng. Tới bay giờ anh mới bảo sở hữu tôi rằng, khi đó anh đã thích tôi, mà tôi lại khước từ. Ấy là câu hỏi cả hai chúng tôi đều ko biết là do đâu tôi chối từ anh, trong khi tôi đã nhận được lời tỏ tình của anh đâu!

Không là tình đầu thì là tình cuối, được không?...

Mùa valentine năm nay, anh chở tôi đi chơi, tôi đã thắc mắc thì anh lại bảo vì không có ai đi chơi nên anh rủ tôi, là vì mọi người đều đi chơi phải cũng đi cho đông vui mang người ta. Phương pháp sau đó vài hôm, tôi quyết định rằng tôi giãi tỏ lại mang anh rằng, tôi đã lại thích anh rồi. Nhưng anh đã khước từ tôi! Cảm giác đó, tôi chưa bao giờ thấy buồn vì người khác chối từ. Đấy vậy mà lần này, tôi đã khóc. Tôi khóc không bắt buộc vì tôi bị từ khước, mà vì anh bảo anh là thằng đàn ông ko tốt, anh ko còn xứng với bất kỳ ai, anh sẽ hại con gái người ta buồn... Tôi thấy buồn vì tại sao anh cứ đổ hết những gì xấu xa lên anh và những gì tốt đẹp anh lại dành cho tôi? Tôi buồn vì có nhẽ tôi đã chọn sai thời khắc để nhắc sở hữu anh – thời khắc mà anh đã chia tay cô người tình của anh gần nửa năm rồi!

Người ta thường hay bảo nhau rằng, Nguồn cơn sẽ ko thành đâu..., giờ thì tôi đã hiểu câu kể ấy là như nào rồi, thấm rồi. Anh là ngọn ngành của tôi, và anh nói rằng tôi cũng là ngành ngọn của anh...Mang đêm nằm nghĩ suy, tôi không biết rằng anh với đang suy nghĩ như tôi hay không, với nghĩ rằng "Có lẽ chúng tôi sẽ còn gặp nhau trên đoạn đường dài sau này, không còn là ngọn ngành nữa, mà là tình cuối hay chăng?". Câu hỏi ấy tôi luôn có niềm tin siêu mãnh liệt và siêu muốn hỏi anh, nhưng bây giờ tôi đã ko còn đủ dũng khí để kể với anh nữa. Vì tôi sợ, dòng mà tôi nhận lại là lời chối từ và rồi mất luôn cả tình bạn mà ngần đấy năm chúng tôi đã dựng cần.

Không là tình đầu thì là tình cuối, được không?...

Tôi cũng chẳng biết, khi sở hữu vô tình lướt qua bài viết này, anh mang biết người tôi nhắc tới là anh không nhỉ, nhưng tôi vẫn muốn nói sở hữu anh rằng: " Chúng ta, dù hiện tại hay sau này mang ra sau đi nữa, cảm ơn vì mọi các gì a đã khiến cho tôi, cho tình bạn của chúng ta. Ko lâu nữa anh đi rồi, tôi mong anh đi đến chân mây mới sở hữu một tâm hồn và một trái tim đừng buồn đau vì tình cũ, cũng đừng nghĩ suy đến chuyện xứng đáng hay ko, chỉ thích hợp thôi là đủ lắm rồi. Cũng đừng cảm thấy vì anh mà tôi lại ko quen bất kỳ ai, tôi rồi sẽ ổn lúc ko gặp anh thôi, anh nhé!"

Sau này, anh sẽ tới một nơi rẻ hơn để học tập và mang lúc sẽ không quay trở về, tôi cũng vậy, tôi cũng đã sở hữu những dự kiến cho ngày mai của mình. Khi ấu nếu cả hai thật sự đi theo con đường mà mình ước mong thì quả thật là xa nhau hơn nửa vòng Trái Đất rồi anh nhỉ? Không biết rằng tôi có thể quên anh đi và chỉ xem anh là 1 thằng bạn thân nên là mang hay ko, chỉ biết rằng, hiện tại tôi cảm ơn anh vì đã kể câu chối từ, vì chúng ta còn quá nhiều trang bị có nhẽ chưa chạm được đến trái tim đối phương, càng có lẽ rằng do tôi đã tìm sai thời khắc rồi chăng...Hay là vì tình ái đấy đã quá lớn lao tới nỗi anh không muốn tôi vì anh mà thương tổn...

Cảm ơn anh, thằng bạn thân tôi thích!

Tham khảo bài gốc ở :
Ko là ngọn nguồn thìa là tình cuối, được không?… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Qua rồi các năm tháng thương người… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Nhớ....những tháng ngày học chung một lớp cộng san sớt cạnh tranh, nặng nhọc, vui buồn. Những ngày tháng cùng đèo nhau về trên mẫu xe đạp cũ kĩ, băng qua các đoạn đường thân quen. Rồi những khi cùng nhau ăn kem vào một buổi chiều mưa tầm tã và đùa: "Ê, tắm mưa ko", dù biết là chẳng bao giờ dám làm. Từ chuyện học hành mỏi mệt ra sao, khó nhọc thế nào, tới các chuyện xàm xí trên trời dưới đất cũng khiến hai đứa vui, thức mãi ko thôi rồi ngày hôm sau đến lơp đôi mắt thâm quầng nhìn nhau cười haha.

Qua rồi những năm tháng thương người...

Từ lần đầu gặp, ban là một con người lạnh lùng, rét mướt, có chút khó sắp, lâu ngày nhận ra hai đứa cũng điên không kém nhau, mà ẩn sâu bên trong bạn là bồ cảm, hướng thiện, ấm áp. Tuy trầm tính là vậy, nhưng vẫn với nét gì ấy lôi kéo người đối diện,nói chuyện cực kỳ duyên, ko một ai tiếp xúc rồi mà ko thương, không quý và lúc nào cũng muốn gặp nữa. Tôi cũng đã từng cảm mến bạn như thế.

Tôi ngốc nghếch nhất, chân thật nhất, chính là lúc ở bên bạn. Đôi khi tôi cũng không biết mình đã khiến các trò khùng điên gì nữa chỉ để làm cho bạn cười, nụ cười của bạn đẹp lắm, đẹp thiên nhiên và mộc mạc như chính con người bạn vậy. Tôi thấy mình như sở hữu 2 tính bí quyết: một là dành cho những người bình thường, còn tính cách kia thì chỉ có mình bạn mới thấy được nó.

Qua rồi những năm tháng thương người...

Khoảng thời gian sinh nhật bạn là sự lo lắng tới phát điên của tôi từ mấy tháng trước. Hàng ngàn câu hỏi cứ loanh quanh đi lẩn quất lại khi đấy:" Bắt buộc tặng gì hiện giờ". "Bạn đó đang thích gì nhỉ", "Liệu chọn mẫu này thì bạn với thích không", "Làm cho sao để gây bất thần"... Vậy đó, ngần mấy năm trời, mỗi năm vì bạn mà nghĩ ra nhiều món quà mới, nhiều phương pháp tặng độc,lạ,đầy bất ngờ, mà trước khi làm cho sự kiện sinh nhật là run dữ lắm. Nhưng chỉ cần bạn vui là tôi cũng vui rồi. Các niềm vui nhỏ bé, bình dị, chẳng ở đâu xa.

Rồi chuyện tình cảm của bạn cũng chỉ có mình tôi biết, ngày bạn thích một người, tôi cũng mâu thuẫn lắm, cũng vui cũng buồn nhưng rồi cũng mừng thầm cho bạn. Lúc ấy, tôi như một quân sư vạn bất đắc dĩ, luôn ủng hộ, sắm tất cả cách để giúp bạn dò đoán xem người kia nghĩ gì về bạn, giúp hai người với nhiều cơ hội hơn.

Ngày mà bạn vì người đấy mà đau lòng, tự buồn, tự khóc, tự lau nước mắt một mình, khi biết được tôi lại càng đau lòng hơn, nhưng vì bạn là một người mạnh mẽ mà phải khi ấy bạn chẳng nhắc gì, cũng vẫn vui vẻ như vậy, vẫn để icon mặt cười như thương ngày. Độ qua vài hôm rồi, mới san sớt, tôi lại càng buồn, giá mà có thể ở gần bạn hơn, có thể nắm bắt được chút gì đó trong những câu chữ của các cái tin nhắn, giá mà ngay khi ấy với thể chạy đến ấp ủ bạn vào lòng, và giá mà đủ gan góc để nhắc rằng: Ko sao cả, mang tôi ở đây rồi, đừng giả vờ mạnh mẽ nữa, hãy khóc đi".

Qua rồi những năm tháng thương người...

Những tháng ngày thanh xuân của tôi, đều trải qua cùng với bạn, đều vì bạn mà rẻ đẹp hơn, thay đổi để tốt hơn, trưởng thành hơn. Nhìn bạn có thể cười thật tươi, với thể hạnh phúc là tôi đã thấy vui và đủ rét mướt rồi. Chỉ buộc phải bạn mang một ngày ảm đạm thì các tháng ngày của tôi cũng không thể tươi sáng. Cứ buồn rầu như 1 con cún buồn mãi vì chuyện của chủ nó vậy.

Nhưng sau toàn bộ, quãng thời kì đó cũng qua rồi. Chúng ta giờ đã to, giờ đã với các đoạn đường của riêng mình. Rồi sẽ với các người khác thay tôi cùng bạn đi tiếp đoạn đường phía trước. Mong bạn luôn hạnh phúc, đầy yêu thương, và sở hữu thể thì đôi lúc bắt buộc diễn đạt sự yếu đuối một tí, đừng cứ mạnh mẽ hoài. Ngốc lắm đấy. Sẽ luôn nhớ về các khoảng thời kì đã qua đó. Vì kí ức ấy thật đẹp khi sở hữu bạn.

KaMi

Coi thêm tại :
Qua rồi các năm tháng thương người… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Đã lâu không gặp. Anh sở hữu sống tốt ko? Với khỏe không?… – Lạc bước giữa Sài Gòn

Tuổi xanh của em, trải qua bao nhiêu chuyện, gặp gỡ bao nhiêu người cứ ngỡ là mình đủ kiên cố trưởng thành cho đến lúc anh xuất hiện mới làm em nhận ra mình hóa ra cũng chỉ là 1 đứa trẻ đầy nông nổi. Em ko muốn thừa nhận rằng, "yêu anh" là điều sai lầm nhất đối có bản thân em, và sở hữu cả cô gái của anh nữa. Thật nực cười. Nhưng em biết, em sai rồi! Tới giờ phút này đây, điều day dứt nhất trong lòng em chính là muốn gửi đến cô gái của anh một lời xin lỗi, thực sự. Thật xin lỗi! Và xin lỗi cả anh nữa, vì các ngày qua em không thể kể sở hữu anh câu nào làm cho anh vui. Anh biết ko, nhắc từ lúc anh rời đi, em ở nơi này chưa một phút giây nào đích thực bình im cả.

Đã lâu không gặp. Anh có sống tốt không? Có khỏe không?...

Buổi sáng ngày hôm đó trời mưa, bầu trời u ám và trĩu nặng như chính những điều đang đè nén lên ngọn nến trong lòng em vậy. Em chỉ trách sao đời rộng rãi lúc lại biên kịch dở quá, từ đầu đến cuối chỉ sở hữu mình em độc thoại trong đoạn tình cảm này.

Em trách, thế giới 7 tỉ người sao cố định bắt buộc là anh! Và em cũng trách, thế giới 7 tỉ người sao nhất quyết bắt buộc là em chứ? Em ko ngừng nhắc mang bản thân mình, bắt buộc quyết tâm mà buông bỏ nhưng cuối cùng vẫn không cầm lòng được mà chìm đắm trong tất cả sự dịu dàng mà anh dành cho em. Đáng ra anh không buộc phải giữ em ở lại, không bắt buộc dường nhịn em, ko buộc phải nhớ em, càng ko buộc phải kể rằng "anh thương em".

Anh sẽ ko bao giờ biết rằng, các điều ấy đối sở hữu em chính là điều tàn bạo nhất. Em muốn chết đi trong thứ tình cảm mơ hồ mà anh dành cho em. Em cũng không thể hiểu được trong lòng anh nghĩ gì, anh làm như vậy là vì loại gì. Chẳng trách người ta nói, sâu hơn đáy biển chính là lòng người. Em ko bao giờ muốn nghi ngờ điều gì đâu, buộc phải em đã tậu phương pháp mặc cho các ngày tháng nông nổi cứ thế chạy đi.

Đã lâu không gặp. Anh có sống tốt không? Có khỏe không?...

Chúng ta đã lâu rồi ko gặp. À ko, đối với em là vô cùng vô cùng lâu rồi. Không biết anh với sống thấp không, với khỏe ko, với ăn đúng giờ ko, với ngủ đủ giấc không hay... có còn ngồi một mình trong bóng tối nữa ko? Đa dạng lúc, em nhớ anh tới phát điên lên được. Khoảng bí quyết giữa chúng ta là hơn 1 giờ đi xe và hai giờ bay. Đích thực rất gần, em hoàn toàn với thể gặp anh, nhìn anh vẫn ổn rồi trở về trong ngày. Và....em đã làm cho như thế. Em tới đô thị của anh, đi trên con đường anh đi, nhưng tỉnh thành này thuộc về anh và cô ấy. Em bước qua những nơi với thể từng sở hữu bóng dáng anh và nụ cười oắt con của cô đấy cảm nhận được như thế nào là tuyệt vọng tới cùng tận và tan thương. Em đi qua từng con phố và nỗi nhớ anh đều là mười phần. Hà Nội gió mùa về, khí lạnh tràn qua từng kẽ tóc thế mà cũng không lạnh bằng những cảm xúc trong lòng em.

Em đứng siêu lâu dưới tòa nhà nơi với anh đang khiến việc, em đang cộng anh hít chung một bầu ko khí dưới một bầu trời, nhưng điều này lại khiến cho cho em thực sự khó thở. Ngón tay chần chờ trên bàn phím, em vô cùng muốn gọi cho anh, muốn nói sở hữu anh rằng "em đã đến đây rồi", muốn ôm anh một loại, muốn cộng anh thực hành mơ ước thứ nhất, cùng anh dạo bước trên từng con phố Hà Nội và những dòng siết tay thật chặt. Cơ mà em hèn quá ko dám gọi, chỉ sợ rằng không thể chịu chứa được sự hụt hẫng khi quay lưng rời khỏi. Chỉ sở hữu thể một mình đứng ấy, cô độc như chính đoạn tình cảm của chúng ta.

Đã lâu không gặp. Anh có sống tốt không? Có khỏe không?...

Em không dám chạm tay vào câu chuyện thực bụng đẹp của hai người, từng sườn hình hạnh phúc mà cô đấy san sẻ thế mà đa số đồ vật lại nhòe đi trong mắt em, em thực thụ đã rất ganh ghen tuông, nó làm cho tình cảm của em trở thành yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Em với một trái tim đầy thương tích trở về, vùi đầu vào công việc để quên. Để nỗi nhớ anh ngủ lặng ở đấy. Nhìn chúng ta hiện giờ, không thể đề cập có nhau câu nào, em giận vì sao anh không thể cương trực với em một lần, tại sao anh với thể đứng giữa hai người con gái mà vô tâm như thế, tại sao cô ấy có thể cười an nhiên còn em thì không. Em siêu khó chịu cần ích kỷ mà ngạo ngược mang anh như thế, mà ko hiểu chuyện như thế. Em biết em làm cho anh không vui nhưng chính em lại là người lạc điệu nhất. 1 mẫu u nhọt em chọn cách nặn cho hết mủ thật không hề dễ dàng. Em nghĩ rằng em tìm cách rời xa anh từng bước thì hầu hết đồ vật giữa chúng ta rồi sẽ dần nhạt phai, để cảm giác tội lỗi trong lòng em sẽ ko dấy lên.

Anh biết những gì em suy nghĩ, chỉ là anh không nói ra. Em cũng tin là như thế. Em càng biết cuộc sống của anh hiện tại vô cùng thấp. Các gì em với thể làm cho cho anh thì người ta cũng có thể làm được, mà những gì em chẳng thể thì cô đó lại càng sở hữu thể hơn. Vây thì em sẽ cố gắng để câu chuyện của chúng ta sẽ có 1 kết thúc hoàn mĩ.

Em tâm thành mong anh hạnh phúc!

Thương anh!

Coi thêm ở :
Đã lâu không gặp. Anh sở hữu sống tốt ko? Với khỏe không?… – Lạc bước giữa Sài Gòn