Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Ngủ, qua đêm và làm tình

- Sẽ không dễ dàng đâu, nhưng nếu thật sự anh muốn , thì em sẽ bắt đầu!

- Em muốn bắt đầu điều gì?

- Kể anh nghe về câu chuyện của đời em...

- Anh hứng khởi nghe đây.

- Em nói rồi, không dễ dàng đâu, không phải là không dễ dàng cho em bắt đầu kể anh nghe, mà là thật sự khó khăn để anh có thể chấp nhận một sự thật, rằng, câu chuyện về phần đời hai mươi bảy năm đã sống, em rốt cuộc chẳng có gì ngoại trừ một biên niên ký về những lần lên giường với đủ loại đàn ông rẻ rúng trên cõi đời này...

Hải Đường nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hai tay buông thõng dọc theo thân người, tựa như tư thế của một người chịu trận. Nhưng rồi trong khoảnh khắc tôi nảy lên ý nghĩ, bao nhiêu đó là đủ rồi, anh có thể về và biến mất khỏi đời mình - như những người đàn ông khác, như một sự lặp lại - thì Hải Đường mở bừng mắt ra. Ánh mắt anh dịu dàng, vừa ngạc nhiên lại vừa thản nhiên, tựa có tựa không và nói:

- Nếu như lý do em còn chưa bắt đầu là vì thiếu một tràn pháo tay, thì đây, anh có...

Hải Đường vỗ hai tay bàn tay vào nhau theo một nhịp điệu tươi vui réo rắt, như thể những tình tiết nghiệt buồn tôi đã rào đón trước với anh không thể khiến anh thay đổi suy nghĩ của mình: cuộc đời không buồn quá một phút.

***

ngu-qua-dem-va-lam-tinh

1.

- Thường Xuân, em cứ yên tâm, anh chỉ muốn vào đó và ôm em ngủ thôi. Em biết đó, anh yêu em đến dường nào...

Thiện Thành. Chàng Sinh viên đại học năm thứ hai, khôi ngôi tuấn tú kèm với cặp mắt kiếng sáng sủa, nói với em bằng giọng trìu mến. Ánh mắt anh ta hệt như một thỏi nam châm quyến rũ đến chết người, nhất đối với những thiếu nữ như em thủa đó.

Thành nói với em như thế sau khi cả hai đã hơi ngà ngà trong tiệc mừng em vừa đậu đại học. Thời gian hơn một năm quen nhau, khiến em tin tưởng hoàn toàn vào những lời điều Thành vừa nói.

Mà bây giờ nghĩ lại, đôi khi em nhận ra không phải thời gian một năm quen biết và yêu nhau khiến em tin tưởng Thành, bởi lẽ có người cả đời quen biết còn chẳng tin nhau nữa là. Thứ làm em gật đầu để Thiện Thành nắm tay em bước vào căn phòng nghỉ của một khách sạng biển hiệu màu vàng, là cái tuổi mười tám đầy mộng tưởng si mê, ngây ngô đến dại dột của em.

Những vòng tay ôm siết, những nụ hôn dài và sâu, đám đuối khác hẳn với những nụ hôn vụng trộm trong góc tối của quán cà phê hay những buổi xem phim. Em thấy cơ thể mình bỏng rát trong cảm xúc được yêu thương. Một vài trở lực, một vài nỗi sợ hãi xuất hiện trong giây phút đó, nhưng rồi tất cả bị cơn mê muội của phút giây thăng hoa và niềm tin trác tuyệt vào mối tình đầu làm cho tan biến.

Em cứ thể để Thiện Thành từng lúc từng chút, tiến xa hơn trên cơ thể mình.

Như nhận được sự thỏa hiệp, Thành dịu dàng và si mê, bỏ quên lời hứa nhân danh tình yêu, chấm dứt tuổi thanh xuân con gái của em như thế.

- Em đừng suy nghĩ nhiều, là vì anh yêu em, và em yêu anh, chúng ta thuận theo lẽ tự nhiên của tình yêu...

- Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em...

- Anh yêu em...

Cứ như một thói quen không thể từ bỏ, mỗi lần gần nhau xong, Thiện Thành luôn nói với em những lời thỏ thẻ ngọt ngào, dù em chưa từng một lần tỏ vẽ hờn trách hay yêu cầu sự vuốt ve như thế...

Và rồi cũng bằng những lời thỏ thẻ, biện giải cho ảo mộng tình yêu của tuổi mười tám đôi mươi, với đủ đầy những hàm ý yêu thương, Thiện Thành đã bóp nát tất cả. Đo là khi nửa năm sau, em trễ kinh hai tháng.

- Em còn quá trẻ, anh cũng vậy!

- Ý anh là...

- Thường Xuân, nghe lời anh, mình bỏ nó đi... Tình yêu của chúng ta là những tháng năm phía trước, chúng ta còn bên nhau dài lâu.

- Không, không đời nào ... Thành à, chúng ta hãy nói chuyện với ba mẹ...

- Không, không được đâu em. Mình bỏ nó đi...anh van em!

- Anh đang nói về đứa con của chúng ta đó Thành!

- Không, đó chỉ là giọt máu của sự nông nổi, anh và em đều không muốn.

Em nấc nghẹn nhìn chiếc bóng của mối tình đầu chìm khuất vào dòng người đông đúc, cảm giác như trăm ngàn mũi kim đâm nát trái tim mình.

Từ sau hôm đó, Thiện Thành không xuất hiện trong cuộc đời em nữa. Mãi đến vài năm sau cái tên ấy mới lại cắt khứa trái tim em thêm một lần, khi em đang ở năm thư ba đại học, rộ lên tin đồn về việc Thiện Thành trong một buổi trà dư tửu hậu kể về những chiến tích tình trường của mình, đã nhắc đến cơ thể em trong trắng và tuyệt vời như thế nào.

Câu chuyện bên bàn nhậu ấy không còn nhắc đến tình yêu, không còn nhân danh tuổi trẻ, cũng chẳng hề quan tâm đến hậu truyện của người con gái mà anh ta từng thề thốt sẽ không bao giờ bỏ rơi. Vậy nên Thiện Thành không bao giờ biết em đã mất hết một bên vòi trứng và buồng trứng vì biến chứng muộn của thai ngoài tử cung.

Tuổi thanh xuân của em cùng với mối tình ngỡ như mê đắm và đầy hứa hẹn, rốt cuộc chỉ là một kết thúc bi ai cho riêng mình em, cho cái tuổi mười tám nông nỗi của em.

Và như anh thấy đó, Hải đường, em đã "ngủ" vào năm mười tám tuổi để gieo rắc nỗi ám ảnh về thiên chức làm mẹ đến suốt phần đời con lại...

2.

- Nếu muốn em có thể qua đêm ở nhà anh. Chỉ là khi em muốn thôi, anh không có hàm ý gì đặc biệt trong lời mời đó cả. Chỉ là...

Nói rồi Du Thanh cất cao giọng hát nghệ sỹ của mình, bằng tình khúc Đừng Xa Anh Đêm Nay...

Và em đã gật đầu.

Gật đầu ở tuổi 25, sau một khoảng thời gian cô đơn quá lâu để bình tâm với những thương tổn.

Gật đầu sau khi đã nói "không" với biết bao gã đàn ông, thượng vàng hạ cám, vẫn luôn ve vãn tán tỉnh em...

Gật đầu sau khi đã khước từ chính người đàn ông ấy, Du Thanh, một giảng viên Triết học, lịch thiệp và quy chuẩn. Em đã lắc đầu với anh ấy những hai lần chỉ vì em không dám tin mình sẽ lại được yêu, chứ còn sự nồng nhiệt và yêu thương của anh ấy không ít lần làm em bùi ngùi cảm động.

Vậy mà Du Thanh vẫn nhẫn nại chờ em, vẫn nói chuyện cho em nghe về những quy chuẩn đạo đức của các quốc gia, về những kỳ quan lịch sử, những nét văn hóa mà không phải ai cũng biết. Sự uyên bác ấy tạo trong em niềm mến mộ.

Và rồi chính cảm động và mến mộ, dẫn lối trái tim em nhận lời tình yêu của anh ấy...

Em những tưởng chương hạnh phúc mãn viên đã tới với mình, khi mình đã dè dặt với những tổn thương đến vậy, kỹ càng soi xét người đan ông đó đến vậy...

...

Em thấy rõ sự hụt hẫng trên gương mặt Du thanh khi phát hiện ra điều gì đó, khi sự hòa hợp chỉ mới chớm bắt đầu. Một cái nhăn mày rồi như không thể giữ được luồng cảm xúc đang dâng trào, mọi thứ tuần tự diễn ra theo trình tự của nó. Nhưng đã có một thứ trượt khỏi, đó là sự đam mê.

- Em đã như thế này với bao nhiêu người rồi.

Chẳng còn tìm đâu một Du Thanh lịch lãm, hào hoa với ngôn từ nhã nhặn. Sau cuộc ái ân, khuôn mặt anh đanh lại như một ác thần.

- Nếu em nói chỉ có một, thì anh có tin không...

- Chỉ có một - Du Thanh lập lại từng từ, nhấn nhá như đang đay nghiếng, rồi cười lớn- Em tưởng tôi là một kẻ loạn thần chắc, có điên họa mới tin thứ con gái mất trinh như cô...

Mọi thứ vỡ tan khi đêm đó bị đánh vỡ bằng thứ ngôn ngữ suồng sã mà Du Thanh hét vào mặt em...

Một lần nữa sự cuồng tín vào tình yêu khiến em vụn nát.

Một năm sau, Du Thanh bị mất việc khi có người tố cáo anh ta gạ tình đổi điểm với những nữ sinh viên.

Vậy đó, Hải Đường, anh thấy không, em đã "qua đêm" tại một nơi mà ánh trăng đã làm nhem nhuốt chiếc mặt nạ đạo đức nửa mùa, nơi mà cuối cùng, đàn ông vẫn ích kỷ như cái bản ngã vốn dĩ của họ.

3.

Khải không nói bất cứ điều gì khi em mở cửa cho cậu ấy bước vào nhà em. Cứ thế cậu ấy choàng ôm lấy em rồi hôn em. Nụ hôn nồng nhiệt, khát khao và mê đắm...

Khải thua em hai tuổi.

Khải từng có một cuộc sống vương giả của một thiếu gia Sài Thành, cho đến trước khi cậu ấy tốt nghiệp trung học. Những tai ương không ai lường trước thiêu rụi khối gia sản kết xù.

Tương lai, bao gồm cả cánh cửa đại học đóng sập lại trước mặt Khải.

Và cho đến ngày gặp em, cậu ấy đã có năm năm kinh nghiệm trong việc làm "mùa xuân trở lại" cho những quý bà U40.

- Chế có muốn làm tình không?

Khải say trong lần đầu gặp em. Khuôn mặt cậu ấy mệt nhoài, kiệt sức và chán nản.

Em để Khải ngủ trên giường của mình trong đêm đó, còn bản thân thì ra tràng kỷ đặt cạnh cửa sổ nằm đọc sách.

Gần sáng cậu ấy tỉnh dậy, có vẻ ân hận vì đã làm phiền em như thế. Khải định nói gì đó nhiều hơn, nhưng hôm đó cậu phải đi sớm cho một chuyến du lịch dài ngày như là một phần trong bản hợp đồng ân ái với một nữ đại gia nào đó. Thế cho nên, Khải chỉ gửi gắm một vài điều ngắn gọn.

- Viện phí của mẹ, em nhất định sẽ đóng, xin bác sĩ nói với bệnh viện rằng, tuần sau khi em về...

- Cậu đừng lo, lúc chiều tôi đã đóng tạm ứng cho mẹ cậu..

- Bác sĩ...

Cậu ấy nắm chặt tay em trước khi đi khỏi một cách vội vã.

Mẹ Khải bị ung thư máu, một chứng bệnh nan y bào mòn sức khỏe và túi tiền của con người đến tận giọt máu và đồng xu cuối cùng.

Sau này khi biết Khải phải làm công việc đó để có thể duy trì việc điều trị hay ít nhất là truyền máu cho mẹ, em đã tát ba cái liên tục vào mặt cậu ấy.

Nhưng tát xong em cũng chỉ biết bất lực nhìn Khải trôi đi trong cuộc vui thể xác hao mòn của những quý bà hồi xuân. Còn mẹ Khải thì ngày một tiến gần hơn đến giới hạn của y khoa.

- Chế có muốn làm tình với em không?

- Cậu có thôi ngay câu nói đó được không?

Câu ấy cứ như là lời chào mỗi lần Khải xuất hiện.

Mỗi lần gặp, em thấy Khải tiều tụy đi một cách rõ ràng.

- Em mang ơn chế...

- Đó không phải cách cậu trả ơn, và cũng dừng việc gọi tôi là chế đi.

- Em là một thiếu gia cho tới tận năm 17 tuổi, ngoài cái mả đẹp trai như trong truyện tranh bước ra và khả năng giường chiếu, bác sĩ nghĩ em có cái gì khác để lựa chọn à,bác sĩ...

- Cậu thôi bóp chát và chua cay đi, đó là do cậu chọn cách sống như vậy, cậu có quyền dừng lại.

- Bác sĩ, em có thể ngừng lại tất cả, ngừng cả hơi thở này, chỉ để mẹ em được sống thôi. Nếu điều đó là có thể...

Hai tháng sau cuộc nói chuyện đó, mẹ Khải lâm vào cơn nguy kịch nhưng không ai lien lạc được với cậu ấy. Người phụ nữ mắc bệnh ung thư máu qua đời trong khi đứa con trai vẫn đang kiệt quệ trong những cuộc hành lạc của một quý bà nào đó tại một vùng biển vắng...

Đám tang của mẹ xong, Khải như biến mất nhưng gương mặt vô hồn của cậu ấy thì còn ám ảnh em mãi.

Bỗng nhiên một ngày nọ, Khải xuất hiện trước cửa nhà em.

Bước qua bậc cửa, cậu ấy ôm ghi lấy em và hôn em mãnh liệt. Em ngỡ ngàng nên không kịp chống trả, cũng không nhắm mắt như lẽ thường để tận hường một nụ hôn theo kiểu ủa hai người yêu nhau, em mở mắt nên em thấy Khải vừa hôn em vừa khóc.

Em đẩy cậu ấy ra và hỏi:

- Khải, cậu làm gì vậy?

- Chế không muốn làm tình với em sao?

- Đây không phải làm tình, đây là cưỡng bức..Khải..

- Giá mà em có thể yêu chế...

Khải buông em ra, nở một nụ cười mai mĩa.

- Em chưa từng làm tình với một cô gái em yêu.

- Có chuyện gì với cậu vậy?

Khải mà em biết luôn nói về chuyện giường chiếu bằng thứ ngôn từ làm người nghe khó chịu. Và hệt như với cậu ấy, giữa nam và nữ chỉ có một hoạt động ấy mà thôi. Nhưng trong giây phút cuối cùng đó, Khải lại chợt nhiên nói về tình yêu...

Em ước gì em đã có thể giữ tay cậu ấy lại và ôm hôn cậu ấy, thậm chí như cậu ấy hay nói, "làm tình cùng cậu ấy". Nhưng em đã không làm gì cả, để mặc Khải gập người nói vừa là lời xin lỗi, vừa là lời chào vĩnh biệt gửi tới em.

Sau này em chỉ có thể hôn lên di ảnh của Khải trên bai mộ. Hai tuần sau lần găp ấy, người ta báo cho em biết, Khải đã qua đời sau khi bị hành hung tới chết. Người ta đồ rằng, vị chồng doanh nhân giàu có của một nữ đại gia đã phát hiện ra Khải và cậu ấy hứng trọn cơn thịnh nộ của một quý ông bị cắm sừng...

4.

- Anh thấy đó, nếu như anh vẫn nghĩ cô bác sĩ Thường Xuân mà anh đang yêu là một cô gái đoan trang tinh khiết và có phần đời thanh bạch trước khi gặp anh, để có thể dành hết những gì tốt đẹp cho anh, thì em xin lỗi, em nghĩ anh đã sai rồi.

Hải Đường nhìn tôi vẫn bằng một ánh mắt bình thản. Anh nắm bàn tay tôi theo kiểu đan từng ngón rồi nói:

- Em biết gì không Thường Xuân, một người bạn thân đã nói anh đừng dây vào em khi biết anh sau chừng đó tháng năm bỏ phế trái tim mình lại tự nhiên có cảm giác với em. Cậu ấy nói nguyên văn thế này, em là "một cô gái không còn trong trắng ngay trước thềm cửa đại học, hẹn hò với một gã gạ tình đổi điểmvà hình như mua vui với một "chàng phi công" để đổi lại viện phí". Những lời đồn anh nghe về em thì ra có một câu chuyện nhiều chương như thế. Anh sẽ nói lại với bạn anh về khẩu nghiệp mới được.

Hải Đường nhoẻn miệng cười. Trái tim tôi vẫn chưa tìm lại nhịp đập khi người đàn ông này ở lại sau chưng đó câu chuyện được kể.

- Em có một hành trang hai mươi bảy năm trước khi gặp anh thật sôi nổi, thú vị và đáng nhớ.

- Và hai mươi bảy năm tiếp theo em sẽ mang hành tranh đó bên đời và không có anh, đúng không?

- Thường Xuân, anh không lợi dụng ảo vọng về tình yêu của một cô gái tròn trăng để hỏi cô ấy có muốn "ngủ" với anh không. Anh cũng không giỏi luyến láy ngôn từ và nhiều phép ẩn dụ để hỏi liệu em có thể qua đêm ở nhà anh tôi nay, anh cũng không có đủ bi phẫn trong đời để ngang tàn mà hôn em khi chưa được cho phép rồi nói ngổ ngáo nói "Em muốn làm tình với anh không"...

- Hải Đường.

Anh vẫn nắm tay tôi như thể đang nắm một báu vật mà anh trân quý nhất đời mình. Sự trang trọng mà anh dành cho tôi khiến từng nơron thần kinh của tôi như giải giáp, những chỗ cho những luồng xúc cảm ào ạt tuôn ra từ những đêm đen cô độc khao khát yêu thương.

- Anh chỉ hỏi một câu như thế này cho hai mươi bảy năm tiếp theo, rồi hai mươi bảy năm tiếp theo nữa trong cuộc đời em, rằng, em có cho phép anh được thức cùng em hay không? Và dù em có đồng ý hay không, anh vẫn sẽ làm điều đó. Ngủ, qua đêm, hay làm tình, xin lỗi, từ đó làm anh hơi ngượng miệng, người đàn ông có thể làm điều đó với bất kỳ cô gái nào, vì bản năng, nhưng họ chỉ có thể thức suốt một hay nhiều đêm dài, hoặc giả thậm chí thao thức cả cuộc đời, chỉ vì một hình bóng mà họ thật sự yêu thương mà thôi.

Hải Đường ôm tôi bằng vòng tay âu yếm nhẹ nhàng. Nước mắt tôi chảy dài trên má một ách không kiểm soát....

- Nói với em đây không phải là giấc mơ.

- Anh sẽ thức sau khi "ngủ" với em... Có lẽ anh nên nói vậy để anh bớt trong suốt như một gấc mơ đi, đúng không Thường Xuân?

Thụy Phiên Nguyễn Phúc


http://ift.tt/2pS12De

Tham khảo bài nguyên mẫu tại đây :
Ngủ, qua đêm và làm tình

Cach day con ngoan | Nuôi dạy con trên 10 tuổi

image

© Copyright 2004-2013 EVA.VN, all rights reserved. Sử dụng phần mềm EVA OCM 5.1. Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H. Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội. Tel: (84-4) 73 00 24 24 hoặc (84-4) 3512 1806 - Fax: (84-4) 3512 1804. VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh. Tel: (84-8) 73 00 24 24 hoặc (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519.
Giấy phép số: 351/GP-TTĐT ngày cấp 5/2/2015. SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG TP HÀ NỘI. Chịu trách nhiệm trang tin: Nguyễn Thị Hồng Yến
HOTLINE: 0903 288 624

Đọc nguyên bài viết tại :
Cach day con ngoan | Nuôi dạy con trên 10 tuổi

1 tuần nên quan hệ bao nhiêu lần thì vợ chồng hạnh phúc?

Bạn đã nghe: Quan hệ tình dục càng nhiều càng tốt? Điều đó không hoàn toàn đúng.

Bạn đã nghe: Quan hệ tình dục càng nhiều càng tốt? Điều đó không hoàn toàn đúng.

Vậy, có bao nhiêu lần quan hệ tình dục là tốt cho cuộc hôn nhân hạnh phúc? Một nghiên cứu gần đây đã đưa ra các thông tin thú vị. Hãy cùng đọc để có cho mình những kiến tức cần thiết vì nó thực sự cần cho đời sống vợ chồng bạn:

Quan trọng là đủ chứ không phải nhiều

Các nghiên cứu chỉ ra rằng, một cặp vợ chồng cảm thấy hạnh phúc khi có quan hệ tình dục thường xuyên. Nhưng vấn đề, thường xuyên là bao nhiêu?

Nhà tâm lý học tại trường Đại học Toronto phát hiện ra rằng các cặp vợ chồng quan hệ tình dục mỗi tuần một lần là hạnh phúc hơn so với những người không đạt được con số đó. Một số người lại thừa nhận rằng họ làm chuyện ấy 4 lần 1 tuần nhưng lại không thấy hạnh phúc bàng những người chỉ làm 1 tuần 1 lần.

1 tuan nen quan he bao nhieu lan thi vo chong hanh phuc? - 1

Các cặp vợ chồng quan hệ tình dục mỗi tuần một lần là hạnh phúc hơn so với những người không đạt được con số đó. (Ảnh minh họa)

Bài liên quan: 

Vấn đề ở đây phụ thuộc vào chất lượng cuộc “yêu” có đủ hay không. Bạn không cần thiết phải ngày nào cũng cố “yêu” cho nhiều, miễn là bạn phải thật thoải mái và tràn đầy năng lực, cuộc “yêu” phải thật chất lượng và khiến đôi bên hài lòng.

Tình dục không dựa vào số lượng

Nếu bạn không quan hệ tình dục mỗi tuần một lần, và cả hai bạn đều hạnh phúc - tuyệt vời! Không cần phải đặt áp lực về 1 con số cụ thể nào đó khi mà hai bạn đang tìm thấy sự hạnh phúc thực sự.

Đừng ám ảnh về con số chính xác. Thử nghiệm và tìm ra những gì là tốt nhất cho bạn và người bạn yêu.

Thời điểm nào để nói về tình dục dễ dàng nhất?

Giai đoạn tuần trăng mật của một đôi vợ chồng mới cưới cho tới 18 tháng hoặc 3 năm là thời điểm có thể cởi mở nói về các vấn đề trong tình dục nhất. Sau đó, cả hai bắt đầu e dè khi nhắc đến chủ đề này, đặc biệt là với những điều không được tích cực gây phiền lòng.

Chúng ta ngại mở lời về tình dục khi sống lâu bên nhau vì sợ đối phương sẽ bị tổn thương bởi những phàn nàn của mình.

1 tuan nen quan he bao nhieu lan thi vo chong hanh phuc? - 2

Chúng ta ngại mở lời về tình dục khi sống lâu bên nhau vì sợ đối phương sẽ bị tổn thương bởi những phàn nàn của mình. (ảnh minh họa)

Đưa ra một cuộc nói chuyện về số lần quan hệ tình dục mà bạn muốn

Ngay bây giờ, bạn có thể đưa bài viết này cho người bạn đời của mình đọc để hiểu rằng con số trong tình dục không phải là vấn đề then chốt quyết định sự hạnh phúc hay không.

Đừng nói về điều bực bội ngay sau khi hai người vừa cùng nhau làm chuyện ấy

Nếu bạn không hài lòng về cuộc sống hôn nhân hay có gì đó không vui với người bạn đời, đừng mang nó ra để ca thán vào thời điểm hai người vừa thân mật xong. Đây là khoảnh khắc người ta dễ bị tổn thương nhất. Giường ngủ, sau khi quan hệ là một nơi, một thời điểm không thích hợp để nói những lời phê bình nhau. Bạn có thể thử bằng cách nói khi hai người đi dạo buổi tối hoặc khi đang cùng nhau rửa chén bát.

Đừng nói về quan hệ tình dục ngay sau khi nó đã xảy ra

Nếu bạn không hài lòng về cuộc sống lãng mạn của bạn, đừng thảo luận về nó trong khi nằm trên giường - đặc biệt là sau khi bạn đã thân mật.

"Đó là khi chúng ta đang ở dễ bị tổn thương nhất của chúng ta," Chicago sex therapist Kimberly Sharky để nói ngày của phụ nữ.

1 tuan nen quan he bao nhieu lan thi vo chong hanh phuc? - 3

Nếu bạn không hài lòng về cuộc sống lãng mạn của bạn, đừng thảo luận về nó trong khi nằm trên giường - đặc biệt là sau khi bạn đã thân mật. (ảnh minh họa)

Giường của bạn phải là một khu vực an toàn. Hãy thử thay vì để đưa nó lên bằng cách đi bộ, đi đến một nhà hàng hoặc đưa nó lên trong khi rửa chén với nhau.

Lên kế hoạch cho tình dục không hẳn là một điều nhàm chán

Chúng ta thường nghĩ rằng, quan hệ tình dục phải ngẫu nhiên, dựa trên cảm hứng chứ không phải đặt lịch. Nhưng đôi khi, một lời hẹn “thứ 5 này nhé” hoặc một dấu mốc nào đó hai bạn đặt ra với nhau sẽ trở nên vô cùng thú vị. Nó kích thích bạn trông chờ tới ngày đó, nó khiến đối phương thấy bạn dường như rất hào hứng cho sự gần gũi và mong đợi ngày hẹn.

Theo Minh Khuê (theo family) (Khám phá)

Tham khảo bài gốc ở :
1 tuần nên quan hệ bao nhiêu lần thì vợ chồng hạnh phúc?

Hanh Phuc Gia Dinh: Bí quyết giữ hạnh phúc gia đình

image

© Copyright 2004-2013 EVA.VN, all rights reserved. Sử dụng phần mềm EVA OCM 5.1. Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H. Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội. Tel: (84-4) 73 00 24 24 hoặc (84-4) 3512 1806 - Fax: (84-4) 3512 1804. VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh. Tel: (84-8) 73 00 24 24 hoặc (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519.
Giấy phép số: 351/GP-TTĐT ngày cấp 5/2/2015. SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG TP HÀ NỘI. Chịu trách nhiệm trang tin: Nguyễn Thị Hồng Yến
HOTLINE: 0903 288 624

Xem nguyên bài viết tại :
Hanh Phuc Gia Dinh: Bí quyết giữ hạnh phúc gia đình

Chuyện đi đẻ: Vợ quỳ dưới đất ôm bụng khóc, chồng không cầm nổi nước mắt

"Đối với vợ, chồng là một thứ gì đó còn quan trọng hơn cả người thân nữa đấy các anh ạ. Vì vậy hãy yêu cô ấy thật nhiều!", ông bố trẻ Hà Đoàn viết.

Người ta thường nói: "Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà vượt cạn mồ côi một mình" và cho đến khi được tận mắt chứng kiến cảnh "đi đẻ một mình" của vợ thì có lẽ các anh chồng mới thật sự hiểu thêm được những vất vả, gian nan mà người phụ nữ phải trải qua. Anh chồng trẻ Hà Đoàn (sinh sống tại Gia Lai) cũng từng có những trải nghiệm như vậy. 

Anh cho biết vợ chồng anh quen nhau 10 năm, yêu nhau 7 năm và cưới nhau được 5 tháng thì có con gái đầu lòng. Mặc dù rất muốn được ở bên vợ trong giây phút vượt cạn cam go nhưng do quy định của bệnh viện nên anh chỉ có thể dìu vợ đến gần phòng sinh rồi chờ đợi ở bên ngoài. 

chuyen di de: vo quy duoi dat om bung khoc, chong khong cam noi nuoc mat - 1

Sau 5 tháng cưới nhau, vợ chồng anh chị Hà Đoàn đón con gái đầu lòng. 

4 giờ chờ đợi vợ sinh con với anh Hà Đoàn là khoảng thời gian dài tưởng như vô tận và những lo lắng không yên. Trong thời gian đó, anh còn phải 2 lần ký giấy cam kết vì vợ khó đẻ phải truyền nước và sau đó buộc phải đẻ mổ. May mắn, cuối cùng chị Hòa Thanh (vợ anh Hà Đoàn) cũng đã hạ sinh con gái đầu lòng thành công.

Chia sẻ thêm về ca sinh của mình chị Hòa Thanh cho biết: "Mình sinh bé sớm hơn dự sinh gần một tháng nên mới khó sinh. Em bé còn bị nhau quấn cổ một vòng do mình đau đẻ lâu quá. May mắn cuối cùng con cũng chào đời an toàn." Hiện tại, bé Cám nhà anh chị đã được 1,5 tháng tuổi. 

Trải qua những giờ phút chứng kiến cảnh vợ vượt cạn, anh Hà Đoàn càng thấy thương vợ nhiều hơn: "Ký xong tôi mới nghĩ lại tại sao có mẹ vợ ở đó, vào lúc khẩn cấp như vậy mà phải tìm tôi để ký. Cái khoảng khắc ấy tôi mới chợt nhận ra rằng, bây giờ tôi là người quyết định mạng sống của cô ấy chứ không phải là cha mẹ nữa rồi. Chồng là một thứ gì đó còn quan trọng hơn cả người thân nữa đấy các anh ạ. Hãy yêu cô ấy thật nhiều nhé!"

Những dòng chia sẻ đầy cảm xúc của ông bố trẻ ngay lập tức đã nhận được sự chú ý của cư dân mạng. Bài viết sau khi đăng tải đã nhận được 45 nghìn lượt "like"; gần 23 nghìn lượt chia sẻ và rất nhiều bình luận khen ngợi anh chồng trẻ tâm lý, tình cảm với vợ. 

chuyen di de: vo quy duoi dat om bung khoc, chong khong cam noi nuoc mat - 2

Chứng kiến vợ trải qua những giờ phút đau đẻ cam go, anh Hà Đoàn càng thương vợ nhiều hơn. 

Được sự đồng ý của nhân vật, xin trích dẫn nhật ký đưa vợ đi đẻ của anh Hà Đoàn dưới đây:

Chúng tôi cưới nhau được 5 tháng thì cô ấy sinh cho tôi một cô công chúa.

Còn nhớ cái ngày hôm đó, mặc dù đau nhưng cô ấy vẫn cười rất tươi chờ tôi về. Khi tôi đến bên giường cô ấy còn xoa bụng bảo: "Cám nó chờ ba về mới chịu ra đấy". Thấy vợ còn tỉnh táo khoẻ mạnh vậy tôi cũng nhẹ nhõm. Tại xem phim thấy người ta đau đẻ kinh khủng lắm nên nằm trên xe cứ nghĩ vợ mình cũng đang như vậy nên nóng hết cả ruột.

Đến 8 giờ sáng thì vỡ nước ối. Tôi đỡ vợ từ phòng chờ sang phòng sinh mà hoang mang quá. Cô ấy bắt đầu khóc, nước ối thì lênh láng khắp sàn. Tôi thì chỉ biết vừa nắm tay vừa nói "ráng lên em!"

Đến đầu dãy phòng sinh thì cô hộ lý quát tôi thật to: "Ai cho anh vào đây. Để thai phụ đi một mình, đi ra ngay đi." Tôi vẫn ráng đỡ vợ thêm một đoạn nữa. Cô ấy bảo: "Thôi anh ra đi em tự vào được." Nhìn cô ấy bước đi khó khăn từ phía sau tôi cũng có thể tưởng tượng được cô ấy đang đau như thế nào. 

9 giờ rồi, sao vẫn chưa thấy vợ mình ra, vợ người ta vào sau mà ra hết rồi. Cứ mỗi lần có giường được đẩy ra là tôi lại lao vào, nhưng vẫn là vợ người ta... Tôi bắt đầu nóng lạnh không ngừng, nhìn sang thấy mẹ vợ ngóng con gái đến tụt cả huyết áp mà thương quá.

10 giờ, tôi không được vào, cũng không biết phải làm sao. Đành nhờ một chị vào khám thai xem dùm vợ tôi thế nào rồi, 15 phút sau chị ấy ra bảo: "Nó đang quỳ dưới đất ôm bụng khóc chứ chưa đẻ."

Nước mắt tôi bắt đầu chảy, cảm giác lúc đó không thể diễn tả được. Chỉ ước trong cái phòng đẻ đó là tôi chứ không phải cô ấy!

11 giờ bác sĩ ra báo với tôi: "Vợ em khó đẻ rồi, kiệt sức rồi nhưng vẫn chưa đẻ được, bây giờ phải truyền nước để có sức đẻ, em phải kí vào đây thì chị mới truyền được". Tôi cầm ngay cây bút ghi thông tin của mình mà không còn nhớ được tên công ty mình làm là gì để ghi nữa, phải 5 giây sau mới chấn tỉnh lại được, tay vẫn run bần bật nguệch ngoạc cho xong.

11 giờ 45: Tôi vừa bước ta khỏi nhà về sinh thì mẹ chạy vội lại bảo: "Bác sĩ tìm con kìa, nhanh lên!"

Tôi chạy ào đến thì vẫn chẳng thấy vợ đâu cả. Bắt đầu hoang mang tột độ:

- Vợ em đâu chị?

- Vợ em khó đẻ rồi, đồng ý mổ thì ký vào đây nhanh đi em.

Tôi lại cầm cái cây bút đó 1 lần nữa, chưa bao giờ tôi lại sợ ký như vậy.

Ký xong tôi mới nghĩ lại tại sao có mẹ vợ ở đó, vào lúc khẩn cấp như vậy mà phải tìm tôi để ký. Cái khoảng khắc ấy tôi mới chợt nhận ra rằng, bây giờ tôi là người quyết định mạng sống của cô ấy chứ không phải là cha mẹ nữa rồi.

Chồng là một thứ gì đó còn quan trọng hơn cả người thân nữa đấy các anh ạ. Hãy yêu cô ấy thật nhiều nhé!

Từ hôm đó đến giờ tôi chưa có dịp cảm ơn cô ấy. Tôi cứ nghĩ về điều đó mãi. "Cảm ơn em. Anh yêu em!"

chuyen di de: vo quy duoi dat om bung khoc, chong khong cam noi nuoc mat - 3

Sau thời gian đau đẻ, cuối cùng chị Hòa Thanh đã hạ sinh con thành công bằng phương pháp đẻ mổ. 

Theo Nguyệt Minh (Khám Phá)

Tham khảo bài gốc ở :
Chuyện đi đẻ: Vợ quỳ dưới đất ôm bụng khóc, chồng không cầm nổi nước mắt

Người đàn bà yêu bất chấp và đường tình nổi bão cuồng phong

Vừa bước về phía bên ngoài căn gác trọ, Phương nghe tiếng gào thét, rên rỉ và cả những âm thanh gợi bao liên tưởng. Tim cô quặn thắt… Cô biết, trong đó, Tuấn đang cùng một người đàn bà khác…

Thay vì mở cửa xông vào, làm một trận ghen nổi đình, nổi đám… Phương lặng lẽ treo túi đồ ăn lên cửa, quay xuống sân tập thể, ngồi trên ghế đá, góc khuất. Cô đợi cho đến khi nào cuộc vui của họ tàn, cho đến khi cánh cửa ấy mở ra, ả gái đó ra về, cô sẽ bước vào.

Trời bắt đầu trở lạnh, sương buông dần, Phương vừa lạnh, vừa đói nhưng cô không muốn từ bỏ việc chờ đợi. Người hàng xóm ngay cạnh phòng của Tuấn nhìn thấy Phương, bà ghé xuống ngồi cùng:

- “Sao cháu còn ngồi đây? Trời lạnh đó, tìm chỗ nào mà nghỉ chứ hôm nay chắc gì cậu ấy đã mở cửa cho cháu vào”

Thiếu chút nữa là Phương bật khóc. Không phải vì cô buồn, mà vì cảm động, cảm động khi có người quan tâm tới mình. Người phụ nữ đó biết rõ nỗi khổ tâm của cô, nhưng bà không nhìn cô thương hại, mà chỉ thấy cảm phục nghị lực yêu kiên cường đến mức khó hiểu của Phương.

- “Dạ, chắc chỉ chút nữa là anh ấy sẽ mở cửa thôi. Anh Tuấn trông vậy nhưng nếu đêm ngủ không có cháu sẽ trằn trọc cả đêm thôi. Cháu đợi một chút là được”

nguoi dan ba yeu bat chap va duong tinh noi bao cuong phong - 1

Thiếu chút nữa là Phương bật khóc. Không phải vì cô buồn, mà vì cảm động, cảm động khi có người quan tâm tới mình. (Ảnh minh họa)

Người đàn bà trung niên ấy đứng lên, thở dài tới thượt. Bà đã từng đi qua những nỗi đau trong đời nhưng vẫn không thể hiểu được quyết định của Phương:

Bài liên quan:

- “Uhm, hi vọng vậy. Bác chỉ tự hỏi liệu sự cố gắng của cháu có ý nghĩa gì và… có thật xứng đáng hay không?”

Tiếng dép nặng nề bước đi lên những bậc thầm của khu tập thể. Đằng sau, Phương bần thân. Chính cô cũng không hiểu, thực sự cô nỗ lực như thế để làm gì và rốt cục nó có mang lại niềm hạnh phúc như cô mong đợi hay không?

***

Cuối cùng thì cánh cửa căn phòng cũng mở ra. Từ căn phòng trọ đó, một ả gái ăn mặc hở hang bước ra kèm theo những tiếng cằn nhằn… Ả ta cầm tiền, nhét vào ngực rồi vừa đi vừa châm thuốc hút cho khỏi lạnh. Cô ta còn đá cả vào túi thức ăn không may rơi xuống đất.

Phương vội vã bước vào phòng, Tuấn nhìn cô bằng cái ánh mắt không thể cắt nghĩa. Nó cứ như giận hờn, ghét bỏ nhưng Phương lại cảm nhận được có cả chút mong chờ và nhớ nhung:

- “Cô về làm gì? Chẳng phải tôi đã bảo cô đi đi cơ mà”

- “Anh bảo em đi đâu? Đây là nhà của em thì sao em phải đi? Anh đợi chút, em nấu cơm rồi cùng ăn”

Tuấn ném chiếc cốc xuống đất vỡ tan. Anh giận dữ thật sự:

- “Làm ơn, đừng tốt với tôi thêm nữa. Cô định hành hạ tôi đến bao giờ? Định làm tôi nhục nhã đến chết mới vừa lòng à?”

- “Mình cưới đi anh”

Tuấn cười ha hả sau lời đề nghị của Phương:

- “Này, cô… Cô có bị sao không thế? Tôi vừa dắt gái về phòng ngủ đấy, cô cũng biết mà, sao còn tha thiết mong được làm vợ tôi như vậy? Cô thích lấy một gã vô sinh làm chồng lắm à? Để làm gì thế? Để sau này cô cắm sừng lên đầu tôi, có con với một gã nào đó và đi kể với thiên hạ về việc có một thằng chồng không thể sinh con?”

- “Anh đừng nói vậy, em không bao giờ có suy nghĩ đó”

- “Vậy cô thử dùng cái đầu của người bình thường để giải thích cho tôi xem, tôi phải hiểu chuyện này thế nào? Cô gái nào mà chẳng sợ, chẳng cao chạy xa bay khi biết gã đàn ông sống cùng mình không thể có con. Tại sao cô lại làm cái điều ngược lại”

- “Vì… em yêu anh! 4 năm qua không đủ chứng minh điều đó hay sao?”

- “Đừng nhắc tới cái thứ xa xỉ đó, tôi cóc tin đâu. Cô biến ra khỏi nhà tôi, tôi không muốn nhìn thấy mặt cô, không bao giờ muốn cưới cô”

nguoi dan ba yeu bat chap va duong tinh noi bao cuong phong - 2

(Ảnh minh họa)

Cùng với câu nói lạnh lùng đó, Tuấn ném túi đồ đựng áo quần của Phương văng ra cửa. Phương bật khóc. Cô cầm chiếc nhẫn cưới đặt lên bàn, bước ra cửa, thu dọn đống áo quần và rời khỏi căn phòng đó.

Ngày hôm ấy, người đàn bà trung niên căn phòng bên nhìn thấy tất cả. Bà thương cái dáng mảnh mai rời đi giữa đêm tối lạnh lẽo của Phương, nhưng bà không giữ lại. Ra đi, có lẽ tốt cho cả hai người!

***

Hơn 2 năm sau, trong một quán cà phê nho nhỏ, Tuấn ngồi đợi một người phụ nữ mà anh được mai mối. Thực ra, Tuấn không muốn lấy vợ, nhưng nghe người thân mai mối của anh nói cảm thấy hai người thực sự hợp nhau nên cũng muốn đi thử xem sao.

Ngồi đợi người để xem mặt mà lòng Tuấn không ngừng nhớ đến cô gái mình từng yêu. Sau khi Phương ra đi, anh đã hối hận rất nhiều. Nhưng… anh không thể nào tìm được Phương nữa. Nỗi ân hận đó lớn đến mức suốt 2 năm qua Tuấn không yêu một ai thêm nữa mặc dù sau đó, khi đi làm lại các xét nghiệm, anh nhận được kết quả khả quan là hoàn toàn có thể sinh con. Nhưng nỗi ân hận vì năm xưa đối xử với Phương không tốt đã khiến Tuấn không còn muốn đi bước nữa. Ngày ngày anh vùi đầu vào công việc và trở về căn phòng trọ với nỗi nhớ mong khắc khoải.

Ngày hôm nay, khi Tuấn quyết định đi gặp gỡ một người phụ nữ khác, để nhen nhóm lên niềm hi vọng về một gia đình là do chính người hàng xóm già khuyên nhủ. Bà nói, cách để chuộc lỗi lầm là cố mà sống hạnh phúc, nếu không Phương sẽ còn đau khổ và oán hận anh mãi. Vậy là gác lại những lỗi lầm, mặc cảm, Tuấn quyết định cho mình cơ hội.

Người phụ nữ ấy bước vào quán, nhìn trước ngó sau… Như có một luồng điện chạy dọc cơ thể, Tuấn chết lặng. Anh đứng dậy để nhìn cho rõ hơn. Và rồi vài giây sau, người phụ nữ kia cũng sững sờ khi thấy Tuấn. Đó là Phương! Người mà anh tìm kiếm suốt 2 năm qua nhưng vô hiệu.

Gần 1 giờ đồng hồ trôi qua, cả hai không nói được lời nào. Ly nước cứ thế vơi dần. Cuối cùng, Phương mệt mỏi đứng dậy:

- “Em nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây! Em xin phép về trước”

Tuấn bám chặt lấy tay Phương níu lại:

- “Em đừng đi… Anh, xin lỗi nhưng anh đã tìm em suốt 2 năm qua. Anh rất ân hận về những gì đã nói và đã làm với em… Em đã ở đâu suốt ngần ấy thời gian”

- “Em đi trốn chính mình”

- “Mình cưới nhau đi em… Bỏ qua mọi chuyện và cưới nhau đi được không em?”

Phương nhìn Tuấn rồi cười:

- “Lấy một người đàn bà không thể sinh con, anh nghe có hợp lí không?”

- “Em nói vậy là thế nào?”

nguoi dan ba yeu bat chap va duong tinh noi bao cuong phong - 3

(Ảnh minh họa)

- “Thực ra, sau khi chúng mình cùng nhau đi làm xét nghiệm chuyện vô sinh, kết quả thực sự là vì em không thể có con chứ không phải anh. Em đã ích kỉ, đã sợ hãi mất anh nên đã nói cho anh kết quả sai sự thật. Không phải vì em muốn lừa dối, em chỉ muốn xem anh thực sự nghĩ gì về chuyện này. Và em đã biết, anh không thể nào chấp nhận chuyện không có con. Hôm đó, em đã định nói với anh tất cả, nhưng rồi anh đuổi em đi, em nghĩ đó cũng là điều cần thiết. Giờ thì chính em mới là người khước từ anh. Hãy tìm một người khác có thể mang đến cho anh niềm hạnh phúc bình dị ấy. Chào anh!”

Một lần nữa, Phương bước ra khỏi cuộc đời Tuấn theo một cách mà anh đau đớn nhất. Anh còn yêu Phương, nhưng anh không muốn mang cảm giác tội lỗi ấy thêm nữa. Anh đã tự khắc vào tim cô nỗi đau bởi những lời anh nói. Nếu có cưới nhau suốt đời Phương chắc cũng bị điều này dày vò.

Tuấn quyết định đứng lại và nhìn Phương bước đi. Anh chỉ cầu mong, sẽ có một người đàn ông khác đủ bao dung, yêu thương để đón nhận và yêu Phương nhiều hơn anh gấp bội, để Phương có thể đến bên người đó mà không một chút cảm thấy chạnh lòng vì những lời cay nghiệt như năm xưa Tuấn từng nói.

Theo Di Linh (Khám phá)

Tham khảo bài nguyên mẫu tại đây :
Người đàn bà yêu bất chấp và đường tình nổi bão cuồng phong

Ma Gọi

Câu chuyện thứ hai mà tôi muốn kể cũng là một câu chuyện có thật trong đời mẹ tôi...

***

Năm ấy mẹ tôi khoảng mười bốn mười lăm tuổi, vì nhà nghèo lại đông con, cho nên với tầm tuổi ấy mẹ tôi đã phải đi làm nương rẫy từ rất sớm. Ngoài việc quốc nương reo trồng rồi cơm nước ở nhà, hàng tuần bà đều cùng với một người bạn thân thiết ở cách đấy khoảng hai cây số lên rừng cặt củi mang về để dùng.

Thời ấy những nông dân miền xuôi lên vùng cao Sơn La này khai khẩn đất hoang không nhiều, tiên phong chỉ có mười mấy hộ thâm nhập vào các làng bản xã nơi thưa người để khai khẩn đất hoang. Và gia đình ngoại tôi cũng nằm trong số đó.

Đất đai vùng này rộng gấp mấy lần miền xuôi, cứ độ một huyện trên này thì phải rộng cỡ bằng một tỉnh như Hưng Yên hay Hải Dương dưới xuôi vậy. Người dân thì thưa thớt lại thêm nhiều người dân tộc thiểu số ở những vùng hẻo lánh ít khi ra ngoài, có khi đến tiếng phổ thông họ cũng chẳng nói được từ nào.

Vì thế nên cuộc sống của hơn chục hộ dân khai hoang theo tiếng gọi của cách mạng ở đây gần như bị cô lập giữa chốn rừng thiêng nước độc hoang vu hẻo lánh.

ma-goi

Mẹ tôi thời niên thiếu có chơi thân với một cô bạn.

Cô bạn của mẹ tôi là một người có vóc dáng đậm người hơn rất nhiều so với những người con gái cùng tuổi, điển hình là cô ta phải to béo gấp mẹ tôi một lần rưỡi, và nhìn trông cô ấy rất là gan dạ. Ấy vậy mà cô này bình thường thì rất cứng rắn, nhưng chỉ có mỗi cái tật là hay sợ ma.

Mỗi lần cô ấy cùng mẹ tôi vào rừng lấy củi, chui vào tận sâu trong rừng cả mấy cây số. Đường rừng hoang vu không một bóng người, thi thoảng thì rắn rết là bò lê lết trên đường mà cũng không hề làm cô ấy sợ hãi được, thậm chí cô ấy còn thò tay bắt rắn nữa cơ. Người trông qua có vẻ gan dạ là thế, nhưng mà lại nhát ma đến khủng khiếp. Mẹ tôi thường có nhiều câu chuyện kể về cô, về tật này tật kia, nhưng mà cái tật sợ ma là nặng nhất.

Bởi lẽ đi trong rừng âm u như vậy không một bóng người, lại thêm các cụ ở nhà cứ cảnh cáo là đi rừng phải cẩn thận, kẻo chốn rừng thiêng nước độc mà bị ma lôi thì mất xác không tìm được về.

Chính vì cái tật sợ ma ấy, mà mỗi lần đi lấy củi, cô ấy luôn không rời mẹ tôi nửa bước, mà nếu có cách xa khỏi tầm mắt của nhau, thì thi thoảng cô ấy lại hô một câu rõ to "Phượng ơi!". Cái tiếng hô của cô ấy gào thét như bị ma đuổi. Và chỉ cần mẹ tôi đáp lại, là ngay lập tức năm phút sau mẹ tôi đã có thể thấy cô ấy xuất hiện trước mặt mình và thở hồng hộc.

Hôm ấy, cứ như thường ngày, cứ cách vài phút là mẹ tôi lại nghe thấy tiếng cô ấy gọi. Hai người thi thoảng chốc chốc lại tách nhau ra để kiếm được nhiều củi khô hơn, và cũng là để nhanh chóng về nhà.

Vậy mà nửa tiếng sau đó, trời đã dần ngả về chiều mà mẹ tôi không hề nghe thấy tiếng cô ấy gọi như thường lệ. Bà tặc lưỡi:

- Con bé này hôm nay gan thật, bình thường giờ này chẳng cắt không còn giọt máu mà chạy ra chỗ mình, mà giờ này vẫn chưa thấy đâu, hay là lại đi lấy nước rồi?

Bà cười nhạt, đặt gánh củi xuống đất, đem ít xôi chuẩn bị sẵn từ nhà bỏ ra ăn chờ đợi, vì bà đã chắc mẩm rằng hẳn là không lâu nữa thôi, cô bạn của mình sẽ đánh tiếng gọi bà như mọi khi. Mà cô Thanh thì cũng có khi vì đi lấy nước mà tách xa bà hơi lâu.

Và bà cứ chờ như vậy, tiếp tục chờ, chờ đến nửa tiếng sau. Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng sau rặng núi, màn đêm âm u dần kéo đến.

Mẹ tôi bình thường không sợ ma, vậy mà cái cảm giác rờn rợn lại chợt ập đến. Lúc này nghĩ lại, bà mới nhận ra rằng đi rừng một mình hoang vu thì ra nó lại có cảm giác rờn rợn người như thế, vậy mà bà cứ trách cô bạn mình vì cái tật sợ ma, mà kể bây giờ nghĩ lại cũng thấy cô ấy sợ là có căn cứ.

Trời càng tối dần thêm, bà đâm ra lo lắng tự nhẩm:

- Chết dở, cái con bé này nó lại đi đâu rồi nhở? Mày mà cứ đi linh tinh thì không phải ma nó lôi đi thì về ông bà già mày cũng đánh cho nhừ đòn, cái tội giờ này mà còn chưa về cơm nước!

Bà quải cái nón lá quạt cho mát, rồi đứng dậy hướng cái hướng mà vừa nãy bà và cô ấy tách nhau ra gọi rõ to:

- Thanh ơi! Mày không về à? Cẩn thận ma nó lôi mày đấy...

Bà vừa nói vừa cười, nhác thấy trời tối, bà quay mình xách gánh củi và chuẩn bị sẵn sàng đi về. Vì bà nghĩ rằng, cũng giống như mọi khi mà thôi, cô Thanh ấy chắc chẳng mấy phút mà lại chạy đến xuất hiện trước mặt bà, rồi còn cả một đống củi to ấy chứ. Chính vì cái tật sợ ma của cô ấy, mà việc kiếm củi của cô ấy cũng năng suất hơn gấp mấy lần bà. Bình thường bà mà gánh được hai gánh củi, thì cô ấy phải kiếm được bốn gánh củi khô rồi. Và cũng như vậy, khoảng thời gian cô ấy phải vào rừng lấy củi thì cứ cách hai tuần một lần, còn bà thì tuần nào cũng phải đi vì lấy được ít củi.

Bà quải nón ngân nga hát, mà chờ mãi, chờ mãi cũng không thấy cô Thanh xuất hiện. Thậm chí ngay cả âm thanh lá xào xạc bởi sự tác động của bàn chân con người bà cũng không nghe thấy.

Cảm giác có chuyện chẳng lành, bà vội đặt gánh củi xuống, cầm thanh liềm chạy về hướng cô Thanh kiếm củi khi nãy. Miệng bà liên tục hô to:

- Thanh ơi! Thanh ơi...

Bà càng gọi thì giọng bà càng dồn dập và gọi càng gấp. Bởi nhẽ bình thường gọi câu thứ nhất câu thứ hai không trả lời, là đến câu thứ ba đã nghe thấy cô ấy ý ới ở đằng xa rồi. Vậy mà hôm nay bà gọi đến khản cả giọng vẫn không có một âm thanh nào đáp lại.

Bà hoảng hồn tự nhủ:

- Thôi chết rồi, con này không khéo có khi lại bị ma nó lôi đi thật...

Thế rồi bà cố gắng tìm kiếm khắp cái lối mòn mà người đi rừng để lại, rồi sục sạo khắp xung quanh để tìm kiếm tung tích cô Thanh mà chẳng thấy.

Bà lại nhớ lại lời cụ ngoại dặn: " Nếu mà đi trong rừng thấy lạc, thì có khi là ma đưa dẫn lối không cho mày tìm được đường về, khi ấy mày chỉ cần lấy một vốc nước tiểu bôi hết lên mặt, là mọi chuyện sáng tỏ ngay"...

Bà vội tiểu lấy một vốc bôi hết lên mặt lên người, và tiếp tục tìm kiếm. Đêm xuống thì bà đốt đuốc, tìm khắp những nơi hay lấy củi có thể tìm. Sau này khi bà kể cho tôi câu chuyện này, bà cũng thường tự nhủ là khi ấy tại sao bà lại gan dạ như vậy, hình như càng lớn tuổi thì lòng gan dạ của mẹ tôi càng giảm đi mà thay vào đó là sợ hãi nhiều hơn thì phải. Bà nhắc lại rằng nếu bây giờ mà còn cho bà đi rừng, khéo bà ù té chạy chứ đừng nói là sục sạo khắp nơi tìm kiếm người bạn thân như vậy.

Bà cứ tìm mãi tìm mãi, một nửa thì lo cô Thanh xảy ra chuyện, lại lo về muộn bị ông bà ngoại đánh cho một trận vì không cơm nước. Một phần nữa là nghĩ cô Thanh khéo đi lạc mình, nên đã về sớm từ trước. Mình lại cứ ở lại đây, khéo người tìm thì không thấy, mà ma cỏ nó lôi đi thật.

Nhưng bà vẫn cứ kiên trì lòng tin của mình, rằng cô Thanh mà rời mình ra thì sẽ chẳng dám về một mình.

Và quả nhiên là lòng tin của bà đã đúng.

Ngay khi bà dường như muốn bỏ cuộc, thậm chí còn trách cô Thanh bội bạc vì đã bỏ về trước không nói tiếng nào khiến bà bị về muộn. Thì bà đã cảm giác được một thứ gì đó như linh tính mách bảo...

Bà chầm chậm sục sạo kĩ bằng cái lưỡi niềm trong một bụi tre theo thói quen. Mà cho dù theo lẽ thường bụi tre san sát kín mít thì người cũng chẳng chui vào được, việc bà làm cũng chỉ để cho có lệ. Thậm chí là ngay cả nơi mà con người không thể chui vào được, không có khả năng xảy ra mà bà cũng hy vọng, một niềm hy vọng không căn cứ. Ấy vậy mà hành động ấy lại như cứu giúp được người bạn chí cốt của bà.

Khi bụi tre xanh dần dần được vạch ra, trong cái ánh sáng lờ mờ của ngọn đuốc luồn vào trong kẽ tre.

Tiếng gió rít hiu hiu qua từng bụi tre khiến cho người ta có cảm giác lạnh giá, da gà da ốc cứ nổi lên.

Thì...

Đập vào mắt mẹ tôi là một đôi mắt mở to của một con người, miệng liên tục mấp máy đang không ngừng đưa đất cát vào miệng nhai ngấu nghiến nuốt lấy nuốt để.

Bà bàng hoàng nhận ra cái người ngồi giữa bụi tre không một lối vào lại chính là cô Thanh, người bạn thân chí cốt của bà.

Bà sợ hãi quá run bắn người, liệng cả thân người xuống đất. Bà phải cố sức lắm mới giữ được cái lưỡi niềm trong tay như có một cong rơm cứu mạng.

Lúc này, bà có cảm giác như có một nỗi sợ vô hình bao trùm lấy bà, và thứ đó cứ lẩn khuất xung quanh đâu đây, và cũng không biết là lý do tại sao nó lại không hề làm điều gì.

Bà toát mồ hôi hột lẩm bẩm:

- Thanh ơi là Thanh ơi, mày làm cái gì mà lại để ma lôi vào bụi cỏ thể này Thanh ơi...

Bà hoảng sợ chảy nước mắt, giữa rừng vắng hoang vu chẳng biết kêu ai.

Bà cố gọi cô Thanh đang ngồi giữa bụi tre, không ngừng đi đất vào miệng, mắt mở to như mất đi chi giác. Dù bà có gọi to cách mấy, lay động thế nào thì người bạn của bà cũng không mảy may suy chuyển, giống như đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Bụi tre tua tủa mọc kín mít, thân tre trưởng thành già cỗi, chiếc niềm mỏng trong tay bà chặt vào mà chẳng mảy may chút gì.

Qua cái kẽ hở mỏng manh của khóm tre bà mới có thể nom thấy cô Thanh ngồi ở giữa. Xung quanh cô là tre mọc san sát, tre chọc qua kẽ tay cô, bám sát thân mình cô giống như đang bóp chặt. Bụi tre đung đưa lay động, mà cô Thanh chỉ ngồi lom khom trong một góc nhỏ bé. Thậm chí đôi chân còn tõe ra cũng đã bị tre cột chặt xung quanh. Tre bám quanh người cô cứ như là nó mọc tự nhiên như vậy đã rất lâu rồi.

Phải cố gắng lắm bà gạt đi nỗi hoảng sợ, để cố nghĩ đủ mọi cách cứu cô Thanh ra ngoài.

Chặt tre, tách bụi, dùng tay lôi kéo thân người cô Thanh. Nhưng không cách nào dùng được, thân người cô ấy to quá so với kẽ hở của khóm tre. Không phải là ma quỷ lôi vào thì người bình thường muốn chui vào trong ấy làm sao được.

Bà cố gắng kiềm nén nỗi sợ hãi trong sự bất lực cùng cực, cho đến khi mà nước tiểu trên người bà cũng dần khô hết. Bà cũng đã bắt đầu cảm thấy xung quanh mình đường đi mờ ảo, bà biết mình nếu không hành động ngay, thì rất có thể kết quả cũng giống như cô Thanh ở trong kia. Bị ma lôi vào bụi cây, bốc đất không ngừng ăn cho đến chết. Rồi đến khi người ta lại lan truyền tai nhau rằng, hai người đi lấy củi bị ma lôi đi mất tích, lại thành một câu chuyện nhát ma trẻ con.

Bà loạng choạng chạy ra khỏi chỗ này cố gắng hướng đến bờ suối cách đấy nửa cây số. Vục mặt thật nhanh vào nước uống lấy uống để, bà hy vọng có thể uống càng nhiều nước thì càng tốt, và như vậy thì rất nhanh sẽ có thể nước tiểu để cứu mạng mình.

Bà uống no nước cho đến khi đi tiểu được thật, thì bà cố nhịn tiểu mà chạy đến chỗ cô Thanh. Bà tiểu bôi lên mặt, lên tay chân, rồi bôi vào cả người của cô Thanh nữa.

Lần này bà cố sức lôi cô ấy ra khỏi bụi cây, và quả nhiên nước tiểu đã phát huy tác dụng. Cái bụi tre um tùm, không có một kẽ hở lớn nào đủ thân người chui qua, lại như giãn lỏng tách dần ra.

Đôi mắt vô hồn không ý thức của cô Thanh cũng dần tỉnh lại.

Phải hì hục mất mấy phút, mẹ tôi mới lôi được cô ấy ra ngoài, trong khi cô Thanh tỉnh lại còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị mẹ tôi kéo tay chạy như bay như biến ra khỏi rừng. Bà bỏ qua cả hai gánh củi vất vả kiếm cả hồi chiều mà chẳng thèm nhặt đến, lúc này tính mạng mình mới là quan trọng.

Cô Thanh mồm miệng toàn đất đá khản giọng không nói được câu nào.

Đến khi ra khỏi được bìa rừng mẹ tôi mới bớt sợ hãi hét toáng lên:

- Thanh ơi là Thanh ơi mày vừa bị ma nó lôi đấy mày có biết không?

Cô Thanh còn đang định hỏi chuyện gì xảy ra, cô còn định hỏi là Phượng ơi tao làm sao thế này, nhưng cô không nói được. Đến khi mẹ tôi nói ra một câu ấy, người cô mới hiểu ra, cả người cô mềm nhũn không có sức lực mà ngất đi.

Mẹ tôi dìu cô về nhà, và cũng nhanh chóng trở về nhà ông bà ngoại.

Đêm ấy mẹ tôi bị ông bà ngoại đánh cho một trận vì tội làm mất gánh củi, đi cả ngày trời mà không được cái gì.

Còn cô Thanh thì sau khi bố mẹ cô ấy biết cô ấy bị ma lôi vào bụi tre, từ bấy đã cấm tiệt không cho cô ấy đi vào rừng. Có đi rừng thì cũng chỉ lớm chớm ở ngoài bìa rừng chứ cấm có bén mảng vào trong.

Mẹ tôi thương cô ấy, nên mỗi lần đi rừng đều cố lấy thêm một gánh củi để đỡ cho cô ấy mất nhiều công sức. Bởi lẽ bìa rừng làm gì có củi, chỉ có một ít que khô nhưng ít đến đáng thương, tội nghiệp cô ấy phải kiếm củi đến mấy ngày mới đủ đun nấu, mà đáng nhẽ ra cái việc ấy chỉ cần một buổi chiểu.

Nhưng cho dù là tốn nhiều thời gian, hay bố mẹ cô ấy không cấm, thì cô Thanh cũng không bao giờ dám vào rừng một lần nữa. Bởi cứ nhìn thấy khoảng rừng âm u, là cô ấy lại nghĩ tới chuyện mình đã trải qua mà cô đã cảm thấy sợ hãi không nhấc nổi bước chân một bước vào rừng chứ đừng nói là đi vào cả cây số như trước đây để kiếm củi.

Đêm đã muộn, nên hôm nay tôi chỉ xin mạn phép kể đến đây. Câu chuyện tiếp theo vẫn là ma gọi, nhưng là ở một tình huống khác. Nếu các bạn cảm thấy hay thì xin bình luận ở dưới để khích lệ tác giả, phần tiếp theo của "Ma Gọi" tôi sẽ cố gắng viết sớm nhất có thể. Và để kể thêm một vài câu chuyện ma có thật trong tuyển tập truyện ma tôi được nghe kể hồi nhỏ này, tôi xin phép được thay đổi tên của một vài nhân vật chính trong truyện để tránh trùng lặp nhắc tới trong đời thực.

Coi nguyên bài viết ở :
Ma Gọi