Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Con ma cuối sách

Thắng là một người gan dạ, dù anh có xem truyện ma hay phim ma giữa đêm khuya thì anh cũng không sợ.

Một hôm anh nghe nói ở Củ Chi có một nhà sách mà trong đó có 1 quyển sách ma quái mà ai cũng không dám đọ. Tính tò mò nổi lên, Thắng tót lên chiếc SH và lên đường ra Củ Chi.

***

con-ma-cuoi-sach

Theo lời chỉ dẫn, cuối cùng anh cũng đến nơi, đó là một nhà sách cũ kĩ (gần cả trăm năm rùi đấy). Thắng tiến vào trong, chủ cửa tiệm là một ông lão khoảng 80 tuổi, râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch trông rất tội nghiệp.

Thấy vậy Thắng liền hỏi - “Ông ơi, cháu nghe nói ở đây có quyển sách ma quái phải không ông? Nếu có thì ông cho cháu thuê nhé?”

Ông lão đáp: - “Có đấy, nó nằm ở kệ số 6, hàng thứ 6 và là quyển thứ 6 từ phải sang trái, nhưng quyển này hiếm lắm ông không cho thuê đâu, chỉ bán thui”

Thắng tiếp lời: - “Thế ông bán bao nhiêu?”

Ông lão trả lời: - “Tính rẻ cháu 25 triệu thui”

Thắng hoảng hốt: - “Sao đắt thế ông?”

Ông lão: - “Sách quý mà cháu, nó có từ thời ông cố nội của ông đấy!”

Thắng nghĩ: “chết ùi, vội quá có đem theo xu nào đâu, mà đã đến đây rồi chả lẽ về tay không," liền vội nói: “hay là cháu cầm cho ông con SH này nhé cháu mới mua lại tháng trước giá 30 triệu”

Ông lão: “Ờ, vậy cũng được nhưng cháu phải nhớ rằng mỗi ngày chỉ được đọc một trang thui nhé và đừng bao giờ đọc trang cuối nhé, sẽ chết ngay đó”

Thắng nghĩ: ”Tôi mà ko chết thì tôi tới phá quán ông nhé ông già” và vội vã đón xe về nhà ngay trong ngày.

Tối hôm ấy, chỉ trog vòng nửa tiếng Thắng đã đọc xong quyển sách ma quái ấy nhưng khi đọc đến trang cuối cùng thì bất ngờ Thắng rú lên một tiếng rồi lăn ra chết.

Khi cảnh sát đến điều tra khám xác, thì bất ngờ 1 làn gió thổi qua lật từng trang sách, đến trang cuối cùng thì hỡi ơi. Giá quyển sách có 2.500đ.

CHUYẾN NÀY LỖ TO ÙI!!! .....

Tham khảo bài nguyên mẫu tại đây :
Con ma cuối sách

Video Lam Dep | Hướng dẫn làm đẹp qua video clip

image

© Copyright 2004-2013 EVA.VN, all rights reserved. Sử dụng phần mềm EVA OCM 5.1. Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H. Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội. Tel: (84-4) 73 00 24 24 hoặc (84-4) 3512 1806 - Fax: (84-4) 3512 1804. VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh. Tel: (84-8) 73 00 24 24 hoặc (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519.
Giấy phép số: 351/GP-TTĐT ngày cấp 5/2/2015. SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG TP HÀ NỘI. Chịu trách nhiệm trang tin: Nguyễn Thị Hồng Yến
HOTLINE: 0903 288 624

Coi bài nguyên văn tại :
Video Lam Dep | Hướng dẫn làm đẹp qua video clip

Hôm nay là ngày Lễ độc thân, các “Thánh ế“ đã biết điều này chưa?

Ngày Valentine đen (14/4) là ngày những người độc thân cùng mặc đồ màu đen và tụ tập ăn mừng.

Tất cả chúng ta đều biết đến ngày Lễ Tình yêu Valentine 14/2, ai "giỏi" hơn nữa thì nhớ tới ngày Lễ đáp lời Valentine trắng 14/3. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, còn có thêm một ngày Valentine nữa mang tên Valentine đen - hay còn gọi là Ngày lễ độc thân.

hom nay la ngay le doc than, cac "thanh e" da biet dieu nay chua? - 1

Valentine đen được khởi xướng bởi các bạn trẻ Hàn Quốc. Ai nói rằng độc thân là cô đơn và buồn chán? Ế đơn giản chỉ là một sự lựa chọn. 

Vào ngày này, những người cô đơn, chưa có đôi có cặp sẽ cùng mặc đồ màu đen và rủ nhau tụ tập. Họ cùng ăn món mì Jachang truyền thống của Hàn Quốc (một dạng mì lạnh được ăn cùng với nước sốt đậu đen) và trò chuyện, nhảy múa ăn mừng trong những bữa tiệc sôi động, tôn vinh chủ nghĩa độc thân.

Vào ngày này ở Hàn Quốc, bạn có thể thấy rất nhiều người trẻ mặc đồ màu đen, đi giày đen, phụ kiện đen vui vẻ đi trên đường phố cùng nhau. Thậm chí, doanh số bán cà phê đen trong ngày Valentine đen 14/4 này cũng tăng vọt khó ngờ. Người độc thân có thể tự mua socola đen hoặc các món quà để tặng cho bản thân.

Nhờ ngày Valentine đen này, cũng đã có không ít người tìm được một nửa của mình trong những bữa tiệc dành cho hội độc thân. 

hom nay la ngay le doc than, cac "thanh e" da biet dieu nay chua? - 2

Vậy còn chờ gì nữa mà không nhấc máy gọi ngay cho hội độc thân của mình chuẩn bị trang phục đen để tối nay bắt đầu một bữa tiệc tưng bừng. Ảnh: iFact.

hom nay la ngay le doc than, cac "thanh e" da biet dieu nay chua? - 3
Theo Hạ Mây (Khám Phá)

Coi thêm ở :
Hôm nay là ngày Lễ độc thân, các “Thánh ế“ đã biết điều này chưa?

Mưa chiều long lanh

Tôi chẳng dám gọi cho Tuấn, biết nói với nó điều gì đây, tình bạn và tình yêu là hai thứ khó phân xử nhất trên cuộc đời. 

***

Mình đã thành cây của đất này. Sài Gòn tháng sáu ủ con người ta cho đến ngột ngạt. Và khi không khí như đặc quánh đến nghẹt thở thì trời ầm ào sấm dội mang đến những cơn mưa. Mưa vắt qua những khối nhà, lấp đầy những kẽ tường nở toác vì khô hạn. Hàng rong nhìn mưa, tạp hóa nhìn mưa, trẻ con nhìn mưa, sinh viên nhìn mưa, vui như hội. Chờ cho mưa thấm, người người ào ra phố và bắt đầu vào vụ kẹt xe chiều như thường lệ. Tôi lại nhớ em mỗi chiều mưa.

mua-chieu-long-lanh

Tôi vẫn phải loay hoay với những phần cuối của đồ án tốt nghiệp. Sau khi kết thúc, tôi sẽ rời bỏ thành phố này. Những kỉ niệm vụn vặt có làm tôi nôn nao thì cũng đến lúc dằn lòng dẹp chúng sang một bên. Sau những cơn mưa đầu tiên, một sớm mai tỉnh dậy mới thấy sự kì diệu mà thiên nhiên đã tạo dựng cho cuộc sống ở nơi này. Những mảng trời trơ trọi hôm nào, chỉ mới sau vài ngày đã xanh mướt mát. Và những loài cây lớn bé như chỉ chờ đợi hết cơn khát là vội vã vươn lên. Mảnh đất này thật kỳ lạ, đến khi sắp rời xa tôi mới chợt nhận ra nó vẫn là một khoảng bí mật. Lẫn vào trong sự đẹp xinh của tấp nập, của ồn ào là sự dung dị và giản đơn đến không ngờ. Hệt như em.

Tuấn lên ở lại với tôi một ngày. Buổi tối, tôi rủ nó nhậu. Nó ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Hai ba lon thôi. Ở đây hay về quê cũng vậy, hai chúng tôi thường ngồi lại với nhau cập kè hai ba lon là khơi ra hết mọi chuyện. Một câu chuyện rất cũ. Hai năm rồi, phải, cũng phải đến hai năm rồi tôi mới chợt nhớ lại hay chính tôi cố tình bỏ quên.

Một ngày mùa hè nào đó, em bước vào cuộc đời hai chúng tôi. Tuấn yêu em cuồng dại. Không phải vì những hiểu lầm trong một mối quan hệ tay ba như người ta thêu dệt, tôi rời quê lên Sài Gòn, đơn giản để Tuấn và em bắt đầu ở một nơi không có sự dằn vặt. Sài Gòn xô bồ đến nỗi có thể chôn vùi mọi thứ thế nhưng sao nó nhỏ bé quá. Em gặp tôi vào một chiều mưa. Em đứng đợi trước cửa phòng trọ tôi. Thân hình ướt sũng, em khóc. Thấy em tôi như ngạt thở trước một trận dông dài. Vì đôi ba mảnh buồn riêng, chẳng phải tôi đã mong chờ cơn mưa đầu tiên của mùa hè là thế. Cái cảm giác cả người tê tái đi vì lạnh, lúc ấy nghĩ sao mình hư đốn, không đủ can đảm bỏ đi. Tự dưng trong thoáng chốc tôi thèm được yêu thương, được ai đó chia sẻ, dìu dắt nhau đi trên con đường đời ngổn ngang mà vì một nỗi đam mê trong những cô đơn nào đó tôi đã lầm lỡ đánh mất tình bạn và lòng tự trọng bấy lâu.

Ngày hôm sau, em bỏ đi. Tôi chẳng dám gọi cho Tuấn, biết nói với nó điều gì đây, tình bạn và tình yêu là hai thứ khó phân xử nhất trên cuộc đời. Mùa hạ dường như đã về theo từng phím gió cứ hoài hát lời phiêu lãng theo những cơn mưa mùa hè ướt mềm vai phố. Mùa hạ tìm về bóng mưa bằng những câu chuyện kể chưa hồi kết thúc, khao khát những gì vụng dại nhất để rồi cậu bé trong tôi và Tuấn quẳng đi đôi đép nhỏ, cùng chạy trên con đường phía cuối mặt trời, gom góp vài yêu thương ngắn ngủi tuổi thanh xuân.


http://ift.tt/2pptgpc

Coi thêm ở :
Mưa chiều long lanh

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Bất thường, cụ ông ngoài 70 tuổi cứ ốm là nghiện tình dục

Dù ốm nằm viện nhưng cụ ông ngoài 70 tuổi vẫn đi tìm bà giúp việc để đòi hỏi thỏa mãn.

Một trong những thứ nghiện hiện nay đã được đề cập nhiều trong xã hội đó là nghiện tình dục. Đây được coi là một trong những bệnh rối loạn tâm thần. Trên thực tế, có nhiều người bị rối loạn tâm thần mà bản thân họ không hề nhận ra. Có người bị rối loạn cảm xúc dẫn đến nghiện tình dục.

Ngày 14/4, có mặt tại Viện Sức khỏe Tâm thần, phóng viên được Thạc sĩ, Bác sĩ Lê Thị Thu Hà, Trưởng phòng Phòng Điều trị Nghiện chất kể về trường hợp một cụ ông nghiện tình dục nhưng rất bất thường.

Bác sĩ Hà kể: “Cụ Nguyễn Văn H. đã mất vợ. Cụ H. bị rối loạn cảm xúc, nghiện tình dục trong lúc ốm đau. Khi khỏe, cụ không “đòi hỏi” bao giờ.  Hễ khi ốm là cụ lại nhu cầu cao độ. Dù ốm nằm viện nhưng cụ vẫn đi tìm bà giúp việc để đòi hỏi thỏa mãn. Dù trong phòng bệnh có 2 bệnh nhân nữ khác, nhưng cụ H vẫn không hề để ý đến người xung quanh. Cuối cùng bà giúp việc sợ quá phải nghỉ việc. Sau đó, gia đình cụ H. lại thuê một bà giúp việc khác. Tuy vậy, cụ H vẫn có hành vi tương tự, sờ lần, sờ mò trong những lúc ốm để thỏa mãn nhu cầu”.

bat thuong, cu ong ngoai 70 tuoi cu om la nghien tinh duc - 1

Cụ ông bị rối loạn cảm xúc, cứ ốm là đòi hỏi thỏa mãn nhu cầu. 

Phân tích về trường hợp này, bác sĩ Hà cho biết, cụ H bị rối loạn cảm xúc, có biểu hiện của rối loạn tâm thần. Những người có hành vi này sẽ không bao giờ quan tâm đến sự có mặt của những  người xung quanh.

“Họ chỉ muốn thỏa mãn nhu cầu, thậm chí họ hưng phấn quá và thực hiện hành vi ở ngoài đường. Đây chính là bệnh buộc phải đến viện tâm thần khám và điều trị”, bác sĩ Hà nói.

Trưởng phòng Phòng Điều trị Nghiện chất cho biết, trường hợp này rất hiếm gặp. Do lúc bị ốm, quá hưng cảm nên gây ra tình trạng rối loạn tại não bộ, dẫn tới sự bất ổn về tinh thần. 

Bệnh mang tính chu kỳ tức là người bệnh có thể chuyển từ cảm xúc hưng phấn vui vẻ tột độ, ham muốn cao đột biến sang cảm xúc ức chế trầm cảm và ngược lại một cách nhanh chóng.

Cũng theo bác sĩ, đây cũng là một căn bệnh và bản thân người nghiện tình dục cũng rất khổ sở, dằn vặt, bứt rứt, khó chia sẻ với mọi người. Ban đầu, người nghiện tình dục thường không nhận ra mình mắc bệnh, bởi họ thường nhầm lẫn giữa ham muốn tình dục cao.

Ngoài ra, các chuyên gia cũng lưu ý cần phân biệt nghiện tình dục với một số chứng cuồng dâm ở cả nam và nữ và một số người khi có quan hệ ngoại tình lầm tưởng mình bị nghiện tình dục.

Trong một số bệnh lí tâm thần cũng gây tình trạng đòi hỏi tình dục tăng như trong giai đoạn hưng cảm của bệnh rối loạn cảm xúc lưỡng cực, rối loạn ám ảnh cưỡng bức… Khi các rối loạn tâm thần này được điều trị thì những đòi hỏi về tình dục thái quá cũng hết.

Theo Diệu Thu (Dân Việt)

Coi thêm ở :
Bất thường, cụ ông ngoài 70 tuổi cứ ốm là nghiện tình dục

Cách Trị Mụn | Trị mụn nhanh, hiệu quả nhất trong 2 ngày

image

© Copyright 2004-2013 EVA.VN, all rights reserved. Sử dụng phần mềm EVA OCM 5.1. Cơ quan chủ quản: Công ty Cổ phần Quảng cáo Trực tuyến 24H. Trụ sở: Tầng 12, Tòa nhà Geleximco, 36 Hoàng Cầu, Phường Ô Chợ Dừa, Quận Đống Đa, TP Hà Nội. Tel: (84-4) 73 00 24 24 hoặc (84-4) 3512 1806 - Fax: (84-4) 3512 1804. VPĐD: Tầng 5 – Toà nhà Hải Âu - 39B Trường Sơn, P2, Q.Tân Bình, TP.Hồ Chí Minh. Tel: (84-8) 73 00 24 24 hoặc (84-8) 3848 9845 - Fax: (84-8) 3848 6519.
Giấy phép số: 351/GP-TTĐT ngày cấp 5/2/2015. SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG TP HÀ NỘI. Chịu trách nhiệm trang tin: Nguyễn Thị Hồng Yến
HOTLINE: 0903 288 624

Coi bài nguyên văn tại :
Cách Trị Mụn | Trị mụn nhanh, hiệu quả nhất trong 2 ngày

Viết cho nỗi chênh vênh bất chợt…

Viết cho nỗi chênh vênh bất chợt

...thoáng qua tim mình

Tôi chẳng biết gọi tên cảm xúc kỳ lạ này là gì, thôi đành mượn tạm từ 'chênh vênh' của Lê Cát Trọng Lý để viết cho cảm xúc bất chợt ào đến này. Cái cảm xúc không vui, cũng chẳng buồn, lại không phải nuối tiếc nhớ nhung, có hoài niệm một chút, chênh chao một chút, nặng lòng một chút, cả chua chát nữa. Quá mức kỳ lạ phải không?

***

viet-cho-noi-chenh-venh-bat-chot

Tuổi trẻ, tôi dùng thời gian và nhiệt huyết làm những thứ mình muốn, đi đến những nơi khiến mình vui, học hỏi những điều mình cho là thú vị, tôi sống vội vã và hết mình. Tôi gặp gỡ nhiều người, tốt xấu đan xen, yêu ghét rõ ràng. Họ đến trong cuộc đời tôi, mang cho tôi nhiều trải nghiệm, cũng giúp tôi trưởng thành. Là một người con gái nhạy cảm, tôi cứ nghĩ mình sẽ chẳng thể nào quên được họ, không phải bởi chúng tôi quá mức gắn bó, cũng không phải chúng tôi đã trở thành người quan trọng trong cuộc sống của nhau, mà là bởi vì, chúng tôi...chí ít cũng một đôi lần giao cảm, ở thời điểm đó, khoảnh khắc đó, chúng tôi đã dành cho nhau thứ tình cảm đáng trân quý gọi là...yêu thương.

Ấy vậy mà, ngày qua ngày, nhịp sống bận rộn của thành phố đông đúc này cuốn tôi đi. Tôi có nhiều việc phải làm, phải làm và phải làm. Tôi dần lãng quên những con người đã tô điểm sắc màu cho bức tranh cuộc sống của tôi. Bức tranh đó trở nên nhạt nhoà, còn tôi thì vô cảm. Tôi chòng chành trong con tàu đơn độc, rối rắm giữa chuyện nhớ và quên.

Tuổi 22 của tôi, có những khoảnh khắc xao lòng đến lạ như thế đấy!

***

Việc trưởng thành, không ai hiểu rõ bằng chính bản thân người trải nghiệm. Dù đôi khi ở lưng chừng tuổi hai mươi, bạn vẫn thấy mình sao mà trẻ dại, nhưng nghiêm túc mà nói bạn cảm nhận được mình lớn lên (và già đi) qua mỗi ngày phải không?

Tôi cũng thường như thế, cố đánh lạc suy nghĩ rằng mình nên (và phải) lớn lên theo nhịp thời gian, hành động như vẫn còn là một đứa con gái bé bỏng của bố mẹ, bày những trò đùa ngốc xít với chị hai và chẳng bao giờ chịu nghiêm túc khi nói chuyện cùng bạn bè. Tôi luôn cảm thấy mình chẳng có gì phải vội, và rằng cái chuyện mình đang lớn lên mỗi ngày thật khó lòng chấp nhận. Buồn cười phải không? Tôi cũng chẳng biết nữa, chỉ là bỗng dưng thấy sợ vậy thôi. Trưởng thành luôn đi kèm với trách nhiệm.

Dạo này tôi thường hay tự so sánh mình với cô gái đã-từng-là-tôi cách đây bốn năm- lúc vừa thi đỗ Đại học. Chiều cao vẫn thế, cân nặng không đổi, tính cách vẫn dở dở ương ương và vẫn giữ những thói quen kỳ quặc. Tôi vẫn là chính tôi đấy, không phải vậy sao? Tôi cười gằn và phát hiện ra, dù bằng những lý lẽ đó tôi có thể thuyết phục được mọi người, nhưng tôi vẫn chẳng cách nào tự thuyết phục chính bản thân mình. Tôi biết rõ mình không còn là cô gái mười tám của bốn năm về trước, tôi trưởng thành hơn cô ấy, tôi suy nghĩ nhiều hơn cô ấy, tôi có nhiều việc phải làm hơn cô ấy và phải gánh nhiều trách nhiệm hơn cô ấy; những thói quen và tính cách lạ lùng ấy, không phải là vẫn còn, mà là tôi cố chấp muốn giữ. Con người ta nhiều lúc tự cho mình khôn ngoan và mánh khoé, rốt cuộc cũng chẳng thể lừa nổi thâm tâm mình. Điều đó thật nực cười, mà cũng thật đau đớn.

Tuổi 22 của tôi chao đảo như cánh hải âu đơn độc giữa biển vì những suy nghĩ có đôi chút kỳ lạ như thế!

***

Bỗng dưng tôi muốn về nhà.

Tôi đang ở thành phố cách nhà mình hơn nửa đường đất nước. Ở đây có tự do, nơi đó có gia đình.

Dù tuổi còn xanh, chân đi chưa mỏi.

Dù tim vẫn muốn vẫy vùng cho đã những năm tháng thanh xuân.

Dù đôi tay vẫn đủ sức để bay đến những chân trời mới.

Dù...dù...dù...tôi có cho mình hàng nghìn những cái "dù" như thế!

Nhưng ở nơi chốn thân thương đã chứng kiến tôi lớn lên đó, có đôi mắt mẹ cha ngày đêm trông ngóng.

Chỉ một cái "nhưng" ấy thôi cũng đủ khiến bước chân tôi nặng nề.

Tuổi trẻ của tôi là những tháng ngày giằng xé mình giữa việc đi và ở, ném hết tất cả để mà bay hay bỏ hết để trở về.

Ở tuổi 22, tôi phân vân giữa lý tưởng và trách nhiệm như thế đó!

***

Thú thực là đã lâu rồi tôi không cầm bút hoặc đánh bàn phím để viết ra những câu chuyện trong lòng. Cuộc sống này cuốn tôi đi, hoặc tôi chỉ lấy đó làm cái cớ cho sự lười biếng và thay đổi của chính mình.

Khoảng thời gian này tôi bỗng dưng muốn rong chơi đến nhiều nơi, khám phá những vùng đất mới, tự tạo cho mình những trải nhiệm và ghi dấu chút nắng cho tuổi thanh xuân chẳng đến lần thứ hai trong cuộc đời. Tôi tận hưởng tuổi trẻ bằng cách đó. Tôi vương vãi yêu thương khắp những nơi tôi đến, và tự ôm lấy nỗi buồn khi hoài niệm lại chuyến đi. Cuộc sống này là một vòng tuần hoàn. Nói dông nói dài gì đi nữa thì rốt cuộc con người cũng chỉ gói gọn trong bấy nhiêu cảm xúc. Ừ, cũng may là còn có cảm xúc.

Chợt nhớ chợt quên, chấp nhận trưởng thành hay chối bỏ lớn lên, đi và ở, đó là những giây phút chênh vênh nhất của lưng chừng tuổi trẻ!

Tuổi 22 đối với tôi mà nói là một giai đoạn trưởng thành rất đáng nhớ, hẳn vậy rồi!

Tâm Storm


http://ift.tt/2q2MHjI

Coi bài nguyên văn tại :
Viết cho nỗi chênh vênh bất chợt…